Đăng bởi: Ngô Minh | 17.10.2014

“TRÁI TIM LẦM CHỖ ĐỂ TRÊN ĐẦU”

 

Nhà thơ Mai Văn Hoan

“TRÁI TIM LẦM CHỖ ĐỂ TRÊN ĐẦU”

 QTXM- Nhà thơ Mai Văn Hoan vừa gửi cho QTXM bài viết về chuyện Trọng Thủy làm gián điếp lấy cắp nỏ thần của An Dương Vương giúp Triệu Đà chiến thắng. Bây giờ bọn lãnh đạo Trung Quốc lại giở cái trò đó hòng độc chiếm biển Đông, buộc Việt Nam phải phụ thuộc thiên Triều. Chúng tôi in bài viết bày để mọi người cùng bàn luận

 

Nhà thơ Mai Văn Hoan

 Nhà thơ Tố Hữu từng viết:

Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu

Trái tim lầm chỗ để trên đầu

Nỏ thần vô ý trao tay giặc

Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu!

 Đọc những câu thơ này tôi cảm thấy càng thương Mỵ Châu. Trong truyện nàng đã bị thần Kim Quy kết tội oan và bị vua cha chém đầu rơi đầu một cách đau đớn. Bây giờ nhà thơ lớn của chúng ta lại bồi cho nàng thêm một nhát gươm nữa thì quả là hết mức chịu đựng. Nàng có tội là vô ý đưa Trọng Thủy đến kho cất giấu nỏ thần. Nhưng ai phải chịu trách nhiệm chính trong chuyện này? Theo tôi, người chịu trách nhiệm chính là An Dương Vương và những cộng sự của ông ta. Chính An Dương Vương mới để “trái tim” lầm chỗ. Triệu Đà trước đó đã nhiều lần lăm le thôn tính Âu Lạc sao ông ta và những cộng sự của ông ta không cảnh giác lại đồng ý gả Mỵ Châu cho Trọng Thủy? Gả cho Trọng Thủy rồi sao lại mù quáng nhận lời cho Trọng Thủy ở rể? Cho Trọng Thủy ở rể rồi sao không cắt cử người theo dõi, kiểm soát, khống chế? Sao chỗ cất giấu vũ khí lợi hại lại để cho Mỵ Châu biết? Sao thần Kim Quy và nhà thơ Tố Hữu đổ tất cả tội lỗi cho một cô gái mới lớn đang còn ngây thơ, trong sáng ? Rõ ràng An Dương Vương đã đặt tình thông gia lên trên chuyện quốc gia đại sự. Đó là sai lầm cơ bản nhất mà những người lãnh đạo đất nược phải rút ra bài học xương máu. Trọng Thủy là gián điệp và hắn ta đã thực hiện mưu đồ của Triệu Đà một cách khôn khéo. Nghĩa là hắn ta đã dạy cho An Dương Dương một bài học đích đáng. Dù có yêu Mỵ Châu đến mấy đi nữa thì hắn ta cũng biết đặt quyền lợi quốc gia hắn lên hàng đầu chứ không đến nỗi ngu muội như An Dương Vương và các cộng sự của ông ta.

 Sau này Đặng Tiểu Bình và Tập Cận Bình đã làm cái điều y như Trọng Thủy đã làm. Nếu Đặng Tiểu Bình và Tập Cận Bình đặt tình hữu nghị của hai đảng anh em lên trên hết thì không có chuyện xua quân đánh biên giới và đặt giàn khoan vào lãnh hải nước ta để dạy thêm cho chúng ta “một bài học”. Đặng Tiểu Bình lúc đó như ta biết rất muốn lấy lòng nước Mỹ, muốn quan hệ làm ăn lâu dài với Mỹ để đưa đất nước Trung Quốc phát triển nên đã bất chấp tình hữu nghị “như răng với môi” giữa hai đảng, mang quân đánh chiếm biên giới nước ta. Và sau đó như chúng ta biết Mỹ đã hỗ trợ cho Trung Quốc như thế nào để Trung Quốc được như bây giờ. Mới đây, Tập Cận Tập Bình cũng vì quyết mở cho bằng được “con đường tơ lụa” trên biển để làm ăn với các nước Nam Á nên bất chấp tình hữu nghị của hai đảng anh em, ngang nhiên đặt giàn khoan trên lãnh hải nước ta.

 Về điều này, tôi thiết nghĩ những người lãnh đạo đảng CS VN phải thức tỉnh. Vì đảng CS vốn tự xưng là đảng của nhân dân thì phải biết đặt quyền lợi của nhân dân, đất nước lên hàng đầu. Đừng để họ lại dạy cho chúng ta thêm bài học nữa!

***

Mai Văn Hoan

ĐỘC THOẠI

 “Thương thay thân phận con

 Lên đình đội hạc, xuống chùa đội bia”

Ta là người có công

Hay là người có tội

Ai oán hận ta không ?

Đêm đêm ta tự hỏi.

Công ta, ai cũng biết

Tội ta, mấy ai hay

Lương tâm ta cắn rứt

Từ bấy cho đến nay.

Một lời ta lỡ nói

Chẳng suy xét trước sau

An Dương Vương nổi giận

Chém rơi đầu Mỵ Châu.

Máu tươi ròng ròng chảy

Dẫu có thành ngọc trai

Những lời ta buộc tội

Ngàn năm còn oan sai !

Có phải vì thế chăng

Ta bị trời trừng phạt

Lên đình thì đội hạc

Xuống chùa thì đội bia ?

( Tác giả gửi cho QTXM)

 


Chuyên mục

%d bloggers like this: