Đăng bởi: Ngô Minh | 19.05.2015

Chế Lan Viên với ba bài thơ “sám hối”

Chế Lan Viên với ba bài thơ “sám hối”

 

     QTXM-   Trong thơ Di cảo Chế Lan Viên có 3 bài thơ rất hay. Đó là các bài :“Ai ? Tôi!”  –  “Bánh vẽ”  và “Trừ đi”… Có người bảo đây là  những sự trở trăn, lật trái lại mặt sau của cuộc đời. Nói đúng hơn đây là ba bài thơ sám hối của một nhà thơ đã ngộ ra sớm hơn nhà văn Nguyễn Khải ”đi tìm lại cái tôi đã mất”,đến mười năm. Tại sao nhà thơ cách mạng nổi tiếng họ Chế phải “nhìn lại”, “sám hối?”Xin bạn đọc, nhất là các nhà quản lý văn nghệ hãy đọc ba bài thơ và tự bình luận, tự trả lời câu hỏi!

AI? TÔI?

 

Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi! Tôi – người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình trong mọi cuộc xung phong
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!
Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời
Tôi ú ớ
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cười
1987

 

                                          BÁNH VẼ

                     Chưa cần cầm lên nếm,  anh đã biết là bánh vẽ

                      Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn

                      Cầm lên nhấm nháp.

                      Chả là nếu anh từ chối

                      Chúng sẽ bảo anh phá rối

                      Đêm vui

                      Bảo anh không còn có khả năng nhai

                      Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…

                      Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt?

                      Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn

                      Như không có gì xảy ra hết

                      Và những người khác thấy anh ngồi,

                      Họ cũng ngồi thôi

                      Nhai ngồm ngoàm…

 

                                         “Trừ đi”

Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ

                      Có phải tôi viết đâu? Một nửa

                      Cái cần viết vào thơ, tôi đã giết đi rồi!

                      Giết một tiếng đau, giết một tiếng cười,

                      Giết một kỷ niệm, giết một ước mơ,

                      Tôi giết cái cánh sắp bay… trước khi tôi viết

                      Tôi giết bão táp ngoài khơi

                                               cho được yên ổn trên bờ

                      Và giết luôn mặt trời trên biển,

                      Giết mưa và giết luôn cả cỏ mọc trong mưa luôn thể

                      Cho nên câu thơ tôi gày còm như thế

                      Tôi viết bằng xương thôi, không có thịt của mình.

                      Và thơ này rơi đến tay anh

                      Anh bảo đấy là tôi?

                      Không phải!

                      Nhưng cũng chính là tôi – người có lỗi!

                      Đã giết đi bao nhiêu cái

                      Có khi không có tội như mình!

Advertisements

Chuyên mục

%d bloggers like this: