Đăng bởi: Ngô Minh | 21.05.2015

Thế giới quanh tôi

Cờ Can ada với biểu tượng lá phong

 Thế giới quanh tôi

 Mai Khắc Ứng

( Bài gửi từ Canada)

Sáng ngày 22 tháng 4 năm 2014 sau khi đo huyết áp, điện tâm đồ, lấy máu xét nghiệm, tôi được chuyển lên phòng D5. Phòng này có 4 giường dành cho bệnh nhân, ngăn bởi 4 tấm rèm vải hình chữ L góc tù gần giống 4 cánh cung. Giường dành cho tôi đặt về phía cửa sổ.

Trời Montreal tháng 4 năm 2014 cao xanh vời vợi. Tôi thích thú được ngự tại vị trí này. Nhìn da trời tinh anh. Nhìn những làn mây trắng chầm chậm trôi rồi nhìn lên đỉnh núi Mont­Royal với tòa Thánh đường Saint­Joseph trầm mặc lòng tôi tự nhiên xốn xang.

Tôi là một Phật tử, quy y tại chùa Thiên Mụ, thành phố Huế (Việt Nam) với Pháp danh Nguyên Quang. Thượng tọa Thích Trí Tựu, Giám tự ngôi danh lam này làm lễ quy y cho tôi tại điện Đại Hùng, nơi an tọa ba pho tượng quá khứ, hiện tại, vị lai của Đức Phật xong, nói rằng số tôi đã sáng. Pháp danh Nguyên Quang là nguồn sáng. Bạch Thầy, tôi lễ phép thưa, Thầy cố ý chọn cho con hay đến lượt theo tuần tự. Ngẫu nhiên mới quý. Thầy Giám tự trả lời.

Nhà con tôi ở đường Saint­Louis, ban công hướng lên đỉnh núi Mont­Royal. Hằng ngày hễ nhìn ra ban công là thấy Thánh đường Saint­Joseph uy nghi trầm mặc giữa nền trời trong. Nhập viện giường bệnh dành cho tôi lại được chiếu sáng bởi đức tin hướng thiện mà đỉnh Mont­Royal với Thánh đường Saint­Joseph thường hằng nhắc nhỡ. Thế rồi tôi nhớ lại một thời hàn vy khắc khoải ở khu tập thể Bộ Văn hóa Thông tin, tọa lạc tại số 22B đường Hai Bà Trưng (Hà Nội), mỗi buổi chiều đi làm về bọn trẻ trong xóm ùa cả ra ngoài cổng lớn đón tôi với mấy tiếng chào đầu tiên dường như không bao giờ thay đổi: Allah cha đã về.

Tôi xa nhà, xa quê sống độc thân. Bọn trẻ là niềm vui chia sẻ mọi ưu tư phiền muộn. Buổi tối mát mẻ tôi thường dẫn cả lủ vòng quanh bờ hồ Hoàn Kiếm. Có đứa nhỏ tôi cho ngồi lên vai mình. Mấy đứa choai choai tíu tít chạy chung quanh. Những ngày bị bệnh bạn cũ nhiều phương gửi thư thăm hỏi động viên trong đó có Triệu Hiển, nguyên Giám đốc Bảo tàng Cách mạng Việt Nam, 25 đường Tôn Đản, một thời ở chung khu tập thể 22B Hai Bà Trưng với tôi thường nhắc lại lời chào trẻ con thuở xa xưa ấy.

Allah cha đã về.

Allah là vị Thánh tối cao của đạo Islam sao các cháu nhỏ con của cán bộ công nhân viên ngành văn hóa thông tin đều là các gia đình vô thần bổng nhiên lại chào tôi như thế. Vậy là Thánh Allah, Chúa Giê­Su, Phật Thích Ca Mâu Ni luôn luôn ngự trị trong tâm hồn tôi. Từ lẽ đó có lúc tôi nghĩ “tam vị nhất thể”. Thánh, Chúa, Phật, tuy ba mà một. Đó là đấng tối cao điều hành che chở toàn vũ trụ loài người từ vĩ mô đến vi mô. Đấng tối cao đó người theo đạo Hồi tôn xưng là Thánh Allah, người theo Công giáo thì tôn xưng Chúa Giê­Su, người theo đạo Phật thì tôn xưng Phật Thích Ca Mâu Ni. Cả ba tôn giáo này đều có chung một mục tiêu cao cả nhất là HƯỚNG THIỆN.

Nhân ái, vị tha, che chỡ, yêu thương đồng loại là lẽ sống của tín đồ Hồi giáo, của con chiên Chúa và của Phật tử. Bất kỳ ai, bất kỳ nơi đâu xử sự trái với giáo điều hướng thiện đó đều không phải hay nói cho đúng hơn là đã phản bội Thánh, phản bội Chúa, phản bội Phật. 3 ngày tôi được nằm tại phòng D5 với 9 lượt người chăm sóc, hình như có đủ mặt 5 châu. Qua mầu da, qua ngôn ngữ, tôi đinh ninh thế. 5 châu người đương nhiên là 5 châu tôn giáo. Vậy thì trong số họ có thể có tín đồ của Hồi giáo, chiên của Chúa và Phật tử. Về mặt nào đó mà nói, họ được Đấng Tối cao cai quản toàn vũ trụ sai khiến, ủy nhiệm để cứu vớt tôi. Tôi coi họ chính là các vị “thiên sứ”.

Có những phần việc mà tuổi nhỏ của tôi được chăm sóc bởi bàn tay mẹ, lớn lên xây dựng gia đình thì được vợ quan tâm. Nằm tại phòng D5, mẹ không còn, vợ không thể đến, các bạn gái 5 châu thay mẹ tôi nâng niu tôi. Theo lẽ đời mà người quê tôi thường dạy “nhất tuế vi huynh, thập tuế vi phụ”. Điều đó có nghĩa là hơn một tuổi thì làm anh, hơn 10 tuổi thì làm cha. Với tuổi 80 của tôi, các vị “thiên sứ” tại phòng D5 đều là con là cháu. Nhưng với luật sinh tồn của tạo hóa tôi với họ lại là dương với âm. Những dây phút ngại ngùng. Những dây phút xao xuyến. Đan xen vào nhau phơi phới giữa tình người vô hạn. Allah đó. Giê Su đó. Thích Ca Mâu Ni đó.

Về nhà, mỗi khi nhìn ra ban công, nhìn lên đỉnh núi Mon­Royal với Thánh đường Saint­Joseph lồng lộng giữa trời mây tôi lại nghĩ đến phòng D5, nơi đó đang có những tấm lòng “thiên sứ” với “bàn tay nối dài” của Thánh, của Chúa, của Phật ban tình thương yêu để chăm sóc chạy chữa cho tôi. Nhờ đó, tôi yên bình vượt ngưỡng 82 mà số tử vi đã hẹn.

Xin cảm ơn Người!

“Allah cha đã về” của các cháu nhỏ lau hau ở khu tập thể 22 Hai Bà Trưng (Hà Nội) thuở nào nay đã nên ông nên bà từ xa thẳm nửa vòng trái đất, từ sâu thẳm trên dưới 50 năm lại dấy lên trong tâm hồn tôi. Tôi viết “Thế giới quanh tôi” tại phòng D5 từ những điều như thế với tấm lòng cũng như thế.

Montreal, 18 tháng 5 năm 2015. MKU

( Bài tác giả gửi cho QTXM)


Chuyên mục

%d bloggers like this: