Đăng bởi: Ngô Minh | 08.11.2016

NGÔ MINH- THƠ TẶNG

img_8195

ĐỌC BỘ SÁCH ” NGÔ MINH TÁC PHẨM”, TẬP 1

NGÔ MINH- THƠ TẶNG

ngo-minh

Ngô Minh

 NHỚ ÔNG NGUYỄN TUÂN

 

ông là cây

đời phiêu bạt ném vào xanh lá

mỗi ngày tiếng chữ bật chồi

tí tách niềm mới lạ

 không ai trùm che nổi ông

ông chẳng trùm che ai

bóng mát văn ông chim về xây tổ

 

ông là tô phở Hà Nội mình

quý người ăn nên sang người nấu

một bữa nhớ đời

mà bắt chước thì vô cùng khó

cái dư vị trinh nguyên nết đất

cái nhân tình đậm đặc

nói với tôi : Mình hãy cứ là mình

nếu mong đến một cái gì đích thực !

 

ông rượu gạo nước mình

ngon mà đắt mà hiếm

mặn ngọt chua cay mời nhau một chén

buồn  khổ sướng vui thấu lẽ đời

uống ông

say ông

càng yêu sống với đời

 

ông đếm từng manh ván cầu Hiền Lương

đo nỗi đau đất nước

ông  gang từng phân tội ác chất thành tường cao

                                                năm tháng Hoả Lò

không dạy ai

ông chỉ đếm và đo

xê dịch đến tận cùng ngày tháng

mà tiện tằn từng chữ từng câu

 

tôi không tin là ông đã ra đi

sáng nay mùa thu nhận bàn giao trời đất

ông vẫn kia

tóc cười gió ngược

                                mắt chớp bao lời

ông đang nới với chúng tôi

về

MỘT CON NGƯỜI !

                            Huế 2/8/1987

 

  LẠY CỤ NGUYỄN DU

 

lạy này xin cụ xá cho

cô Kiều năm ấy mới vừa qua đây

                                  nom chừng son phấn thêm dày

cầm ca một thuở đã  phai nhạt rồi

 

 

lạy này xin cụ đánh roi

trăm năm báo oán mà đời oán dâng

lũ Tú bà, Mã Giám Sinh

nhung nhúc Ưng Khuyển, Sở Khanh…nảy nòi

 

 

lạy này xin cụ ngậm cười

văn chương trần thế chín mười đơn sai

chữ tâm rơi rớt dặm dài

chữ tài liền với chữ tai… Thôi thì…

 

lạy này xin cụ say vì

cháu con thơ lại đến quỳ trước thơ

Tiên Điền mây cỏ ngẩn ngơ

  trăm phần trăm chén giang hồ

   Nguyễn ơi…

                               Tiên Điền-Huế 1-2007

 

THƠ TIỄN BẠN LÊN TÀU ĐI HỌC

  TRƯỜNG VIẾT VĂN NGUYỄN DU

 

 tài sắc không có ga dừng

   ngày ấy nàng Kiều nào ai đưa tiễn

  ga đầu Đạm Tiên ga cuối Tiền Đường

  vé in sẵn kiếp người vào cuộc thế

tiếng hát không có ga dừng

cô ca sĩ không xếp hàng mua vé

vẫn về ga nấm cỏ Long Thành

 

khổ đau không có ga dừng

hỡi thập loại chúng sinh

những oan hồn cô hồn chưa một lần ngồi toa tàu chợ

vẫn bị móc túi cả cuộc đời

 

 Nguyễn Du tàu chợ

nàng Kiều ngồi đứng bên ta

cô ca sĩ Long Thành ngồi đứng bên ta

thập loại chúng sinh kẻ ngồi người đứng

còn nhà thơ hình như chèn toa cuối

 

bạn ơi bạn ơi rượu hay nước mắt

cạn túi mươi đồng cạn cốc tiễn nhau

cay đắng trong veo nồng nàn cũng trong veo

trong veo câu thơ thương người biết khóc

 

thôi bạn đi

túi sách vở muối mè đừng để mất

con tàu thơ không có ga dừng…!

 

 

  MƯỜNG ĐÊM

 

                 Tặng Bùi Thị Tuyết Mai

                        

ngàn dặm về chưa kịp lau mặt rửa chân

Mường đã kéo tay anh dọn mâm so đũa

đã rơi vào mắt nhau

chìm trong chén lửa

anh như chú Cún theo em

 

Mường đêm dang vòng tay núi

dắt anh từng bậc lên trời

nơi những ngôi sao bên nhau không ngủ

em bảo gió Mường gió tươi

gió lứa đôi gió thơm mùi tóc

 

con gái Mường đi tay múa eo lưng

ngực căng như câu thơ chợt mọc

mắt em liếc anh rơi xuống vực

mong Mường đêm dài thêm

cao thêm…

 

Mường ơi anh quen hơi bén tiếng

Mường đêm xa lạ thành thân

anh thành chàng trai được chờ được hẹn

Mường đêm như chén thuốc

Mường đêm tái sinh anh …

———-

Bùi Thị Tuyết Mai, nhà thơ người Mường ở Hoà Bình

 

 KHUYA HUẾ

  UỐNG VỚI BẠN CÀ MAU

 

                        tặng  Nguyễn Trọng Tín

 

 

ta khuya với bóng đền đài

tưởng như tuổi đã ra ngoài thời gian

lo mơ râu tóc sương giăng

Nam Ai…ngâm khúc tiễn nàng Huyền Trân

 

nước non ngàn dặm mong gần

núi cao vực thẳm phong trần sá chi

thơ còn đêm thức ngày đi

khi nơi chót Mũi khi kề Hương Giang

 

giai nhân ơi hỡi giai nhân

   trăm năm Minh Mạng rượu dành chờ say

  sông không chảy sông ắp đầy

   sương sương khói khói đâu ngày sau xưa

 

 tuổi tên danh phận như đùa

  rượu vơi lựng nậm

 chuông chùa cầm canh…

 

 

THU BỒN

Thu Bồn

lực lưỡng sông quê phù sa bồi đắp

thời gian áo lính bạc màu

sống đến tận cùng

quyết không làm kẻ khác

viết như say

như khát

như cuồng

 

Thu Bồn

miên man trường ca cong cần rượu vít

Tây Nguyên ngựa tung bờm

Tổ Quốc như bầu vú nóng

đời ngất ngưỡng hát rong

 

Thu Bồn

không mào đầu vòng vo rào đón

yêu ghì chặt vòng tay

ghét quay lưng đỏ mặt

khó làm sao chân thật với lòng mình !

 

Thu Bồn

thơ –  bàn tay đỡ người qua vách đá

thơ – gương mặt mồ hôi nhễ nhại

thơ – làn môi tím tái nụ hôn

thơ như lửa thắt lòng chén đắng

 

uống cạn

còn đau

ơi Hiệp sĩ Thu Bồn !

 

                           8-2003

 

  TƯỞNG NIỆM VĂN CAO

ngang mày

chén Tiên

nhấp

thời gian gọi ông bằng ANH

bởi chưng rượu trẻ !

 

ông gầy như cái vỏ chai

bảy mươi hai năm đầy vơi mắt rượu

bảy mươi hai năm không đựng lẫn thứ gì

ngoài men

và lửa

 

ai đã từng cụng chén ông mời

ai được rót vào chai gầy từng xị

sông Huế lạnh đêm đàn

Thiên Thai Lưu Nguyễn lạc…

 

đời gọi ông : Tiếng Gà Báo Thức

ông : Lá rớt Hồn thu

ông : Bên trời Giọt Tháp

ông : Sum suê Như Mùa

 

nhưng ông chẳng nói gì

lặng nâng chén ngang mày

và nhấp

 

 

Văn Cao

chàng Quốc lủi Hồn Quê

giữa khung trời

ngồi như nốt nhạc…

 

  Đêm 27-7-1995

 

 VỚI NHẤT LÂM ĐÊM TRẮNG  LÀNG THƯỢNG LUẬT

trắng tay

trắng tóc

thì về

gối đầu sóng trắng

mà chia mõ nồm

 

trắng khuya

cạn chén biển buồn

thấy mình cùng lũ dã tràng

xe trăng

 

tri âm

nào hỡi  tri âm

người nơi bãi vắng

kẻ nằm phố hoa

 

chiếu chăn

trời đất

trắng nhòa

chạnh lòng cơn gió

trắng qua chân trời…

    ———–

       Nhất Lâm, nhà văn già xứ Huế

 

TRẦN DẦN CÕI LẶNG     

 

ông

tượng lũa

 thuốc lào tóc lên khói

  30 năm

  lặng ngồi

              lặng nghe

                                      lặng du sổ bụi

  30 năm

  lặng khóc

  người bay khát bầu trời (*)

 

tai ương như núi

 thơ ông lại mini

 chuốt tiếng nấc

 từng câu

 đá lũa

 lặng vì…

 

muốn cùng ông

 tựa vào cõi lặng 

 nhưng trời kia xanh quá

 bầu trời vắng người bay (*)

 

 nghe tiếng ai

 trong gió

 hú dài…

  ———–

          (*) Những ý thơ Trần Dần

 

 TƯỜNG ƠI…

Tường ơi không đứng thì nằm

Thì ngao du với dặm đàng chiêm bao

Cõi âm người hát nghêu ngao

Tiếng  ma cười đấy ! Tai nào biết nghe ?  (*)

 

 

Miên man nào cõi đi về

Quỳ hôn cát bụi, khóc chia kiếp người

Phù dung về ngủ trên đồi (**)

Vẫn đau đáu một chỗ ngồi nơi kia…

 

 

Tường nằm điện thoại và nghe

Tiếng cười xa ngái sơn khê mây mù

                                     Rồi khóc cười đẫm câu thơ

 Rượu không còn uống vẫn thừa men say   

 

 

Chơi vơi ảo ảnh lên ngày 

Khoảng trời long não xanh gầy tuổi tên

Lang thang là nhịp trái tim

Hát cùng tăm cá bóng chim cuối ngàn

 

 

Tường ơi

Không đứng thì nằm  

Nghê nga cùng lũ dế buồn gáy mưa…

 

                              Huế, 6-4-2001 

———–

(*) Tỉnh lại sau 2 tháng hôn mê ở Bệnh viên Đa khoa Đà Nẵng, Hoàng Phủ Ngọc Tường hay hát : Ai đã từng đi qua bãi tha ma. Bãi tha ma có nhiều ma lắm. Ai đã từng nghe tiếng ma cười. Tiếng ma cười ha ha ha ha… theo nhịp bài hát Tiểu đoàn 307.

(**):  Chữ in nghiêng là thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường trong tâp thơ “Người hái phù dung

 

 

 

 

Advertisements

Categories

%d bloggers like this: