Đăng bởi: Ngô Minh | 03.12.2016

TRANG THƠ NGƯỜI ĐẸP- THƠ BẠCH DIỆP

Bach DiệpNữ sĩ Bạch Diệp

TRANG THƠ NGƯỜI ĐẸP- THƠ BẠCH DIỆP  

QTXM: BẠCH DIỆP VẪN XINH ĐẸP NHƯ XƯA. THƠ VẪN HAY NHƯ XƯA NAY. THƠ CHỊ ĐÃ IN TRÊN CÁC  BÁO VÀ TẠP CHÍ : VĂN NGHỆ, NHÀ VĂN VÀ TÁC PHẨM, SÔNG HƯƠNG. QTXM XIN GIỚI THIỆU CHÙM THƠ MỚI NHẤT CỦA CHỊ

BẠCH DIỆP

Ở ĐÂY NÀNG KHÔNG CÔ ĐỘC

Nàng mang nỗi buồn từ xứ sở rét mướt
Phơi dưới nắng dã quỳ
Sau lưng là phố cũ mùa đông
Một mình giữa phòng chờ 
Một mình với chuyến bay xa lạ.

Những thiên thằn ca hát nơi thánh đường đá nâu
Thành phố như vòng tay ôm hoa
Những ngón tay ngọt ngào mùi quả chin 
Ở đây nàng không cô độc

Nàng hát thì thầm trong ngôi biệt thự cũ
Đọc một cuôn sách trong căn phòng tiểu thư con gái Chef ga
Ngắm mình trong chiêc gương của nàng
Nghe tiếng còi tàu trăm năm vọng về
Tím một nhành hoa thạch thảo

Ở đây nàng không cô độc
Đường lên dốc chợ bày đầy trái chín hoa tươi
Mùi đậu nành thơm ấm một góc đường
Những con dốc ngắn
Cho những ngôi nhà bên những hàng cây
Nương tựa.

Ngày đến đây nàng không còn khóc
Gió vén tóc ngọt ngào
Nắng dã quỳ dịu dàng trên vai
Như trẻ thơ êm trong giấc mơ ngàn hoa
Như người tình trong vòng ôm tin cậy

Một ngày có bốn múa
Xuân hạ thu đông cho ngày mai lại xuân
Nàng không một mình trên chuyến bay trở về
Mặt trời cao nguyên ấm bàn tay nhỏ
 CHÚNG TA ĐANG Ở GIỮA MÙA ĐÔNG

 Màu xám
 không phải của bầu trời đầy mây và những
 cọng cây khăng khiu mở mắt giữa
bầu trời mưa và mưa và
 gió và run rẫy của bờ cây con đường quanh co những lối hẹn lối chờ và cỏ

 Một màu xám không ở trên chiếc áo len em mặc vào ngày giá rét hay trên những đường gân nổi lên trẻn bàn tay 
 trắng màu xám khi em lạnh co giữa
 nào áo nào khăn nào vớ khi anh
 đặt bàn tay kề bên mà mắt 
 dõi theo khoảng không xa hút không một
 lời được nói ra từ những
 rất nhiêu lời được nói ra không phải thứ em cần dường như
 vô nghĩa và cái lạnh không phải từ mưa 
 từ gió từ con đường vòng quanh phố nhỏ
 giáo đường run rẩy thánh giá hay phố
 chợ đôi lần gặp gỡ xám
 màu xám không từ nền trời đầy mây mà
 xám nơi dòng nước mắt không chảy 
 ra mà ướt lạnh dọc theo sống mũi ướt
 vào cổ họng chảy hết một vòng ngực
 run rẩy những sợi gân trên bàn 
 tay giá lạnh đặt cạnh tay anh.

Chúng ta đang ở giữa mùa đông anh
nhận ra không vì sao anh
 nhận ra không mùa đông không ở
 ngoài trời mà ở trong lòng

 Một màu xám trong lòng và mùa đông ở
 bên bàn tay cạnh bàn tay lạnh..

 

THÀNH PHỐ CỦA TÔI TÌNH YÊU CỦA TÔI

Ngày ấy

Tôi bơ vơ như kẻ ngụ cư

Thành phố đẩy tôi đi xa lạ

Những hàng cây con đường không biết tên

Nhớ một vòi nước ở khu công viên cho người nguôi cơn khát

Đã có lúc tôi khóc một mình

Trên chiếc cầu cong

Nước mắt đổ dọc xuống lòng sông

Đỏ như vệt rỉ săt trên thân cầu xám lạnh

Giữa thành phố nồng men tình yêu

Sao tôi đơn độc

Sao tôi muốn khóc

Sao sợ ra đường mỗi sớm mai

Như câu chuyện của ngày và đêm

Mưa quá dài nên không thể hong phơi

Thứ gì cũng ướt

Tình yêu cũng ướt

Người lặng lẽ đi

Màu chiếc bóng cũng không còn

Nên em oán trách cả màu xanh của những hàng cây bên sông

Một nỗi trách hờn vô cớ

Muốn quét sạch lớp lá có dấu chân hôm nào

Nhưng những chiếc bóng của anh đã in sâu vào đất

Và rêu đã lên

Rêu không xóa nhòa dấu tích

Thành phố này vẫn yêu

Nắng vàng gió ngọt đưa hương

Những tán cây rù rì rù rì

Nỗi đau nuôi ta sống

Cùng những đứa trẻ lớn lên từng ngày

Em sống

Hoa vẫn nở trên ban công

Chuông nhà thờ  buông từng giọt

Những đứa trẻ má căng cặp sách tới trường

Vĩa hè êm dưới gót giày em bước

Ta đâu là kẻ ngụ cư

Nhà ta bên kia sông

Sông  giữa lòng thành phố

Sáng sớm kĩu kịt hàng bánh

hàng rau gồng gánh qua cầu

Đò ngược đò xuôi sông Hương nước lên gọi bình minh sớm

Núi ấp ôm điệu Nam ai tím biếc

Ruộng bắp bờ xanh thanh trà trĩu ngọt

Đại nội mờ sương

Ta soi bóng mình

Nữ tu chân trần giày cỏ

Chú tiểu lên chùa dốc cao ngươc gió

Người mù hát dạo đứa trẻ bán hàng rong

Thành phố chở che bao thân phận trong lòng

Những đứa trẻ đang lớn lên

Và ngày nuôi em sống

Hoa loa kèn thoảng hương qua rèm cửa

Gió chở mùa gánh phù sa về phố

Đã nối dài thêm những con dường

Đã xanh hơn tàng cây hai bờ phố mở…

Người đi rồi

Núi tím sông xanh còn đó

Thành phố bảo tàng tình yêu của em

 

Advertisements

Chuyên mục

%d bloggers like this: