Đăng bởi: Ngô Minh | 22.12.2016

BINH PHÁP VÕ NGUYÊN GIÁP

 

bia%20ngo%20minh

BINH PHÁP VÕ NGUYÊN GIÁP

 

                                                                               Ngô Minh

 

 

Thiên tài quân sự của Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp  bắt đầu từ trận Phay Khắt, Nà Ngần đến chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng Sài Gòn 1975có thể kể trong hàng ngàn trang sách. Có thể nói có một binh phápVõ Nguyên Giáp . Vậy binh pháp Võ Nguyên Giáp là gì ? Đó là ba yêu tố cốt lõi hợp thành : Lấy dân làm gốc và Chiến tranh nhân dân.  Từ tư duy “lấy dân làm gốc”, lấy ít đánh nhiều lấy yêu thắng mạnh, Võ Nguyên Giáp đã đi đến những quyết định, những “điểm huyệt” trong tư duy quân sự vô cùng tài tình và hiệu quả. Trong năm 1974- 1975, lực lượng quân sự của Chính quyền Sài Gòn vẫn rất mạnh, lại được sự yểm trợ tối đa của không quân và pháo binh Mỹ, Bộ Chính trị vẫn quyết tâm mở chiến dịch dự định sẽ giải phóng miền Nam trong 2 năm. Theo tôi biết , trước đó trong quá trình bàn luận về chiến dịch năm 1975, người lãnh đạo cao nhất của Đảng đặt vấn đề “Tổng công kích , tổng tấn công toàn miền Nam, trọng tâm là Sài Gòn”. Tổng công kích Sài Gòn  thì nhất định sẽ khó chiến thắng, vì đó là nơi tập trung binh lực mạnh nhất của địch. Đại tướng  đã thuyết phục Bộ Chính trị đồng ý với mình là choinj chiến trường Tây Nguyên làm điểm xuất phát. Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp đã quyết định chọn Ban Mê Thuột là  vị trí tấn công đầu tiên trong chiến dịch tiến công mùa Xuân năm 1975, vì Đại tướng nhận ra đây là “tử huyệt” quan trọng nhất, bấm vào đó là con bài domino sẽ sụp đổ. Thực tế thì chính quyền Sài Gòn đã sụp đổ chỉ mấy tháng  sau thất thủ ở Buôn Ma Thuột. Các nhà bình luận quân sự phương Tây sau này đã đánh giá: “người đã nghĩ ra trận đánh điểm hỏa đầu tiên vào Ban Mê Thuột – một điểm nút chiến lược có thể mở toang cửa vào phía Nam, đó là thiên tài quân sự”..  Thực tế sau khi Buôn Ma Thuột thất thủ, một cuộc tháo  chạy dây chuyền vĩ đại của quân đội Sài Gòn bắt đầu. Quân ta chiến thắng lẫy lừng mà không tốn nhiều xương máu. Đó chính là một trong những đihnr cao của BINH PHÁP VÕ NGUYÊN GIÁP !

 

Trong chiến dịch Điện Biên Phủ binh pháp Võ Nguyên Giáp cũng đã chứng minh hiệu quả tuyệt vời. Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ  được ra đời với ý đồ của  Navarre án ngữ miền Tây Bắc Việt Nam , kiểm soát liên thông với Thượng Lào  để làm bẫy nhử, thách thức quân chủ lực Việt Minh tấn công và, theo kế hoạch của Pháp, quân Việt Minh sẽ bị nghiền nát tại đó. Quân Pháp ở Điện Biên Phủ có tới 16 ngàn tên, chúng có pháo binh 105, 120 ly, xe tăng và máy bay thiện chiến kể cả máy bay Mỹ tham gia tác chiến, lại được Mỹ viện trợ tài chính. Nên nhận lãnh trách nhiệm trước Bác Hồ và Bộ Chính Trị chiến thắng quân Pháp tại Điện Biên Phủ là một thử thách lớn về khả năng cầm quân và ý chí chiến thắng của Tư lệnh Võ Nguyên Giáp.  Đại tướng kể :” Trước khi lên đường ra trận, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã hỏi: “Chú đi xa như vậy, chỉ đạo chiến trường có gì trở ngại?”. tôi trả lời: “Thưa Bác! Chỉ trở ngại là ở xa, khi có vấn đề quan trọng khó xin ý kiến Bác và Bộ Chính trị”. Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Tướng quân tại ngoại, trao cho chú toàn quyền quyết định rồi báo cáo sau”. Khi chia tay, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ thị cho Đại tướng: “Trận này rất quan trọng, phải đánh cho thắng, chắc thắng mới đánh. Không chắc thắng không đánh”. “Quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của tôi là “kéo pháo ra”, thay đổi từ “đánh nhanh thắng nhanh”sang “đánh chắc tiến chắcvì phương án đầu không bảo đảm chắc thắng.   Tựu trung lại là phải giành thắng lợi tối đa với xương máu tối thiểu, nếu không thắng là cách mạng“hết vốn”…..”. Dù phương án “đánh nhanh thắng nhanh” do cố vấn Trung Quốc đề xuất đã được thông qua, giờ nổ súng đã định.  Cái gốc sâu xa của quyết định là “lấy dân làm gốc”,  lấy chiến thắng hy sinh ít sinh mạng chiến sĩ làm gốc. Bởi thế mà  tướng Vương Thừa Vũ sau này đã thốt lên rằng:” Nếu anh Văn không thay đổi cách đánh thì chúng tôi sẽ không sống sót để sau này mà đánh Mỹ”. Thay đổi cách đánh trong trận Điện Biên Phủ của Đại tướng còn là binh pháp“ lấy ít thắng nhiều, lấy yếu thắng mạnh”.

 

Trở lại Điện Biên Phủ 60 năm trước, ngày 14 tháng 1 năm 1954 tại hang Thẩm Púa, tướng Giáp và Bộ chỉ huy chiến dịch phổ biến lệnh tác chiến bí mật với phương án “đánh nhanh thắng nhanh” và ngày nổ súng dự định là  ngày20 tháng 1 . Nhiệm vụ thọc sâu giao cho Đại đoàn 308 , đại đoàn chủ lực đầu tiên của Bộ. Đại đoàn 308 sẽ đánh vào tập đoàn cứ điểm từ hướng tây, xuyên qua những vị trí nằm trên cánh đồng, thọc thẳng tới sở chỉ huy của de Castries. Các đại đoàn 312 , 316  nhận nhiệm vụ, đột kích vào hướng Đông, nơi có những cao điểm trọng yếu. Phương án này đặt kế hoạch tiêu diệt Điện Biên Phủ trong 3 ngày đêm bằng tiến công ồ ạt đồng loạt, thọc sâu, đã được Trung ương Đảng Lao động Việt nam , Quân ủy Trung ương  cùng Bộ Tổng tham mưu  phê duyệt với sự nhất trí của đoàn cố vấn quân sự trung ương Trung Quốc , bởi đánh sớm khi Pháp chưa tập trung đủ lực lượng và củng cố công sự thì có nhiều khả năng giành chiến thắng.

Tuy nhiên sau 12 ngày đêm suy nghĩ, tại cuộc họp Đảng ủy, Bộ chỉ huy chiến dịch Điên Biên gồm:Tư lệnh  kiêm Bí thư Đảng ủy Đại tướng  Võ Nguyên GiápTham mưu trưởng  Thiếu tướng  Hoàng Văn Thái ,Chủ nhiệm hậu cần Thiếu tướng  Đặng Kim Giang,  Chủ nhiệm chính trị Lê Liêm, ngoài ra, bên cạnh Bộ chỉ huy chiến dịch còn có Đoàn cố vấn Trung Quốc do ông Vi Quốc Thanh làm Đoàn trưởng..  Điều trăn trở không chỉ vì những lời Cụ Hồ dặn, chiến dịch này rất quan trọng, chỉ được đánh thắng, không chắc thắng thì không đánh, mà còn vì trách nhiệm trước xương máu của chiến sĩ. Ba phần tư lực lượng cơ động chiến lược của Việt Minh đã dồn lên chiến Điện Biên. Nếu chiến dịch không thắng, hơn bốn đại đoàn chủ lực ( Các Đại đoàn bộ binh 304, 308, 312, 316 và Đại đoàn công pháo 351) bị thương vong lớn thì tiền đồ cuộc kháng chiến sẽ ra sao, vị thế của đoàn ngoại giao ta tại Geneva sẽ thế nào?

Trước tình hình đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã suy nghĩ rất lung có nên hoãn cuộc tấn công “đánh nhanh thắng nhanh” mà giờ giấc đã định. Về chiến thuật tác chiến bộ binh, từ những kinh nghiệm thu được ở Hòa Bình , Nà Sản , Đại tướng chủ trương tiêu diệt dần từng trung tâm đề kháng, từng cứ điểm từ ngoài vào trong, thu hẹp phạm vi chiếm đóng cho tới lúc Pháp không còn sức kháng cự. Không sử dụng lối đánh xung phong trực diện mà dùng cách đánh vây lấn, đào hào áp sát cứ điểm địch như kiểu “thắt thòng lọng”. Cách đánh này cần một thời gian chuẩn bị và chiến đấu dài ngày, thường gọi là “Đánh chắc Tiến chắc”, cũng còn được gọi là “đánh bóc vỏ”. Bộ binh được đường hào che chắn và có được vị trí tiến công gần nhất có thể, sẽ hạn chế tối đa thương vong khi tấn công .

Sau một đêm thức trắng, sáng hôm sau (26/1), với nắm ngải cứu buộc trên đầu, Đại tướng Võ Nguyên Giáp sang gặp trưởng đoàn cố vấn Vi Quốc Thanh. Ông thẳng thắn nói lên những suy nghĩ của mình hơn 10 ngày qua, nêu lên những khó khăn về chiến thuật mà bộ đội ta chưa có điều kiện khắc phục và khẳng định đánh nhanh không đảm bảo thắng lợi. Cuối cùng ông nói rõ ý định tạm hoãn cuộc tiến công, kéo pháo ra, thu quân về vị trí tập kết, chuẩn bị lại từ đầu để đánh theo phương châm đánh chắc tiến chắc. Trong buổi họp Đảng uỷ Mặt trận sáng hôm đó, Bí thư Võ Nguyên Giáp thấy lúc đầu, mỗi đồng chí Đảng ủy viên đều có lý do để bảo vệ ý kiến của mình, mà đều là những ý kiến không thuận, vẫn muốn tiến đánh để tư tưởng chiến sĩ không hụt hẫng.

Tư lệnh, Bí thư Đảng ủy Võ Nguyên Giáp đề nghị các đồng chí Đảng uỷ viên hãy vì trách nhiệm trước Đảng, trước nhân dân và quân đội, hãy tự mình trả lời một câu hỏi cốt lõi lúc này là đánh như vậy có 100% chắc thắng hay  không ? Kết thúc buổi họp, Bí thư Đảng ủy Võ Nguyên Giáp yêu cầu từng thành viên trong Đảng ủy phải làm cho lãnh đạo các đại đoàn đồng tâm nhất trí thay đổi cách suy nghĩ và hành động cho phù hợp với tình hình mới. Ông sẽ thay mặt Đảng ủy báo cáo và đề nghị Trung ương động viên hậu phương dốc toàn lực cùng bộ đội ở tiền tuyến khắc phục mọi khó khăn để giành thắng lợi trọn vẹn cho chiến dịch.

Như chúng ta đã biết, ngay sau đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp  kết luận: Để bảo đảm nguyên tắc cao nhất là “đánh chắc thắng”, cần chuyển phương châm tiêu diệt địch từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc tiến chắc”. Nay quyết định hoãn cuộc tiến công. Ra lệnh cho bộ đội trên toàn tuyến lui về địa điểm tập kết, và kéo pháo ra.  Mệnh lệnh được truyền đi. Bộ đội buồn bã kéo pháo ra và lui quân về vị trí tập kết. Đồng thời Đại đoàn 308 bất ngờ được lệnh của Dại tướng hành quân lật cánh sang hướng Thượng Lào, phá sập hành lang chiến lược sông Nậm Hu làm cho tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ càng bị cô lập và buộc tướng Navarre tiếp tục điều quân từ đồng bằng lên đối phó. Đó là một đòn giáng chí tử.

Sau gần 2 tháng “kéo pháo ra” rồi lại :kéo pháo vào”, 17 giờ 6 phút ngày 13-3-1954, tại Sở Chỉ huy chiến dịch ở Mường Phăng, mệnh lệnh nổ súng mở màn chiến dịch tiến công cứ điểm Điện Biên Phủ được đồng chí Tư lệnh chiến dịch Võ Nguyên Giáp truyền đi qua máy điện thoại. 21 giờ 30 phút, ngày 7-5-1954, Bác Hồ và Bộ Chính trị  đã nhận bức điện của Ðại tướng Võ Nguyên Giáp, Tư lệnh kiêm Bí thư Ðảng ủy chiến dịch. qua hệ thống vô tuyến điện, báo cáo  “Quân ta đã đại thắng tại Điện Biên Phủ“. Như vậy toàn bộ quân Pháp ở Điện Biên Phủ đã rơi vào chiếc thòng lòng ”đánh chắc tiến chắc” bằng đánh lấn, bằng hệ thống giao thông hào mà Đại tường Võ Nguyên Giáp đã giăng ra.

 

Chiến dịch lịch sử Điện Biên Phủ đi tới thắng lợi cuối cùng cũng chính từ bước ngoặt quan trọng thay đổi cách đánh của Tổng tư lệnh. Ngày 7-5-1954, lá cờ Quyết chiến quyết thắng của Quân đội Nhân dân Việt Nam đã tùng bay trên nóc hồm tướng Dờ -cát. Chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng là một thảm họa đánh dấu thất bại hoàn toàn của nước Pháp, chấm dứt sự chiếm đóng của thực dân Pháp ở Đông Dương ( thiệt hại của Pháp trong Chiến dịch Điện Biên Phủ theo số liệu của Pháp là : 4.022 lính chết và mất tích, 6.650 bị thương, 11.721 bị bắt . Quân đội Mỹ giúp Pháp nên đã bị tổn thất : 2 phi công thiệt mạng, 10 xe tăng , hàng trăm xe vận tải bị phá hủy hoặc bị thu giữ , 62 máy bay bị bắn rơi, 186 máy bay bị hư hại ). Hiệp định Gineve được ký kết và qua đó chấm dứt hơn 400 năm chủ nghĩa thực dân cũ  thống trị thế giới.  Sau này, Bộ trưởng quốc phòng Pháp Marcel Bigeard , nguyên là trung tá phó chỉ huy của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, sang thăm Việt Nam năm 1993, nhìn lại chiến trường cũ, đã có một câu với một nhà quay phim nước ngoài: “Nếu tôi là người Việt Nam, tôi cũng sẽ trở thành Việt Minh”. Còn tướng De Castries, sau khi bại trận, bị bắt  và được tha trở về Pháp, đã trả lời trước Ủy ban Điều tra của Bộ Quốc phòng Pháp rằng: “Người ta có thể đánh bại một quân đội, chứ không thể đánh bại được một dân tộc”.

         Để có  những quyết sách “điểm huyệt “ trong chiến dịch Điện Biên Phủ cũng như trong suốt cuộc đời làm tướng của mình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp phải nắm chắc tình hình địch ta, đi thị sát tận nơi và suy nghĩ sáng tạo để tạo thế “ít thắng nhiều”, “yếu thắng mạnh”, “đánh một điểm rúng động nhiều điểm”. Làm tướng, hay làm tham mưu tức là bộ não của một đoàn quân. Bộ não ấy phải thông tuệ, có học. Võ Nguyên Giáp ngay thời trẻ đã là giáo viên dạy sử của trường Tư thục Thăng Long Hà Nội, vẫn được người phương Tây coi là một trong vài trí thức có học vấn nhiều nhất ban lãnh đạo tiền bối Việt Nam thời đó. Sau chiến thắng  Điện Biên Phủ, Đại tướng đã tổng kết :”Dân tộc ta có thể tự hào rằng: Dưới sự lãnh đạo của Đảng ta, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, chúng ta đã chứng minh một chân lý vĩ đại. Chân lý đó là trong thời đại ngày nay một dân tộc thuộc địa bị áp bức, khi đã biết đứng dậy đoàn kết đấu tranh, kiên quyết chiến đấu cho độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội thì có đầy đủ khả năng để chiến thắng quân đội xâm lược hùng mạnh của một nước đế quốc chủ nghĩa.”. Chiến thắng Điện Biên Phủ mãi mãi sẽ được ghi vào lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân ta và của nhân dân các dân tộc trên thế giới’. Đồng thời chiến thắng Điện Biên Phủ đã đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi vào lịch sử thế giới, lịch sử Việt Nam như một thiên tài quân sự. Ngay sau khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp qua đời ngày 04-10-2013, hãng Thông tấn AFP đã gọi Đại tướng Võ Nguyên Giáp là tác giả gây ra thất bại thảm hại cho đội quân viễn chinh Pháp tại vùng lòng chảo Điện Biên Phủ – sự kiện đặt dấu chấm hết cho sự xâm lược của thực dân Pháp tại Đông Dương và khẳng định: Sự kiện đó đã đưa ông trở thành tượng đài trong lòng nhân dân.

Advertisements

Categories

%d bloggers like this: