Đăng bởi: Ngô Minh | 21.01.2017

Trang thơ người đẹp – thơ Lan Hoàng Miên

Trang thơ người đẹp – thơ Lan Hoàng Miên

Tôi không biết bắt từ đâu, từ khi nào mà văn chương ám ảnh tôi, đeo đẳng tôi dai dẳng và riết róng thế. Có lẽ, từ khi là một sinh viên khoa Ngữ văn, cứ mỗi chủ nhật lại giam mình trong thư viện nghiến ngấu cả đống sách; cũng có thể là khi trưởng thành, chịu đựng mọi nỗi bất hạnh của cuộc đời, văn chương trở thành người bạn đồng hành, chỗ dựa tin cậy để sẻ chia, an ủi (Lan Hoàng Miên)

 Nhà thơ Lan Hoàng Miên, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

 

THƠ LAN HOÀNG MIÊN

 

DẤU VẾT

 

 

Em đã thuộc về Anh

Từ cái đêm

Răng sún mắt trong vắt tóc lơ thơ chân trần

chạy qua nỗi sợ hãi

trốn mẹ

một mình đi xem hát

 

Ám ảnh cả một thời con gái

Rằng bất chợt Anh sẽ đến

Em vừa làm tất cả mọi việc

vừa nghe ngóng.

Quét nhà

nhà không sạch

Nấu cơm

cơm khê

Đi chợ

quên gừng cay muối mặn

Luống cuống

Ngơ ngác

Hy vọng và thất vọng

Nỗi đợi chờ

Thâm quầng cả vầng trăng.

 

Trăng cùng.

Em nghẹn ngùng sang sông

Chiếc áo cưới thành áo lông ngỗng

Lạnh trắng Đường Thời Gian.

 

 

 

HÃY CHỈ CHO EM MỘT DẤU HIỆU

Em chẳng biết đi đâu, làm gì

Chán nản mệt mỏi

khi không có anh.

 

Xin hãy chỉ cho em một dấu hiệu.

Kìa đại dương xanh thẳm

Nơi mọi người tụ tập reo hò bơi lội và lướt sóng

Thích thú dầm mình trong nước hay phơi nắng trên bãi cát

Rồi xây cất những lâu dài trong chốc lát

Lẽ nào anh ở trong số họ?

 

 

Kia là vùng núi cao

Rừng bị tàn phá như tấm áo choàng rách nát

Những hang động không còn vẻ linh thiêng huyền bí

Bởi vô số những tấm bảng chỉ đường và đèn điện giăng mắc

Làm thế nào em nhận ra anh?

 

Thành phố ồn ào

Mùi các món nhậu và những lời nói dối

Bốc lên tận mây xanh

Sao em biết được anh đang ở nơi nào?

 

 

                  ĐỢI

Mắt đỏ sao khuya

Trầm mình hồ lạnh

Cây khóc đợi gió

Chết khô trong trời.

 

Lời nói gió bay

Xưa rồi chẳng cũ

Lời lời dạo chơi

Bia hơi góc phố

Mê mải danh lợi.

 

Trăng đuối sông rồi

Mặt hồ tối đen

Đêm mở hội

Tang lễ.

 

 

NHỮNG GIỜ NHỮNG PHÚT

 

Những giờ, những phút say sưa nói về tình yêu

Về cuộc gặp gỡ mà anh hằng chờ đợi

Em đã biết từ trước

Rằng nó không thể kéo dài.

 

Quá quen thiết với những gì ồn ào

Những lời đẩy đưa bóng bẩy

Anh sẽ sớm thấy buồn chán

Vì sự gần gũi giản dị và lặng lẽ nơi em.

 

Em lại một mình đi dọc triền sông

Ngắm những bông hoa cỏ li ti phủ vàng mặt đất

Sung sướng khi nghe tiếng cá quẫy

Và tiếng thì thầm đáp lại dưới lòng sâu.

 

 

ĐỪNG BƯỚC VÀO THẾ GIỚI CỦA EM

 

Đừng bước vào thế giới của em

Nếu không cảm nhận được

niềm hoan lạc trào dâng

của dòng nhựa chảy

dưới lớp vỏ xù xì nứt nẻ

mỗi độ xuân về.

 

Đừng bước vào thế giới của em

Khi chưa nhận ra hương vị nồng say

của những loài thảo mộc

trong từng centimet không khí.

 

Đừng bước vào thế giới của em

Nếu không nghe được

lời thì thầm yêu thương

và nỗi đau

không thể diễn tả của nhịp đập con tim.

 

Đừng bước vào thế giới của em

Nếu không cảm nhận được

khát vọng mãnh liệt của sự dâng tặng.

 

 

 

                 NHƯ TRONG MƠ

 

Không âm thanh chói tai của các loại động cơ

Không màu sắc nhức mắt bởi các biển quảng cáo

Không san sát các tòa nhà chọc trời

Không thời tiết buốt lạnh của xứ sở phương Bắc

Không bụi độc tấm gương vỡ của quỷ(*)

Mình hẹn gặp nhau

Dưới bầu trời phương Nam.

 

Lần đầu tiên em tự cho mình được hạnh phúc

Dẫu thế giới của anh cao trong như trời

sâu rộng như nước

Em không thể chạm tới.

 

Thì đã có chan hòa ánh sáng

Và vòng tay anh ấm áp, dịu dàng

Và ngàn con sóng mang nỗi buồn em

Giấu vào lòng biển khơi.

 
                             (*) Theo truyện “Nữ Chúa Tuyết” của H.C Andersen.

NGƯỜI THOÁNG HIỆN

Mệt mỏi, đau ốm, thất vọng

Tôi đóng kín ngôi nhà của mình

Như con ốc

náu trong lớp vỏ

Tránh xa mọi sự ô nhiễm.

 

Bỗng có tiếng chim gù vọng đến

Gọi thức một miền đất bình yên.

 

Bầu trời cao rộng màu thanh thiên

Vòm cây mướt xanh

Ủ ngọn khói thơm mùi thảo quả

Ánh dương nồng ấm

Vầng trăng vàng ươm trước sân nhà.

 

Mọi dòng sông vẫn đổ về biển cả.

Hoa vẫn nở đẹp xinh mọi nẻo.

 

Người – Thoáng  – Hiện

Mở toang cánh cửa

Ngôi – Nhà – Lặng – Im.

 

 

 

 

 

 

    VÀO GIỜ MÌNH CHÀO ĐỜI

 

 

 

Vào giờ mình chào đời

Có thanh âm tĩnh lặng vô tận của thinh không

Có ngọn gió cuối thu lạc loài

ngủ quên trong vòm lá

Và những giọt sương trĩu nặng

như nước mắt của Trời.

 

Vào giờ mình chào đời

Những loài hoa khiêm nhường chỉ nở về đêm

Vắt kiệt hương thơm dâng hiến

Và những cơn bão muộn

Chỉ chực bùng lên ở cuối chân trời.

 

 

                                          Lan Hoàng Miên

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

           CÂY NGẬP NƯỚC

 

 

 

Thành phố mùa mưa

Hàng cây dầm trong nước bẩn

Con mắt lá sưng mọng lên vì bội thực nước

Đường phố thành dòng sông nước thải

Những cái cây rùng mình khó thở

Chẳng ai hay.

 

Những cành tay chìa ra cầu cứu

Rung lên bần bật

Người lớn bảo: đấy gió thổi

Trẻ con phụ họa: cành lá vẫy chào.

 

Mấy ai biết

Những cái cây đang chết.

 

 

                                  Lan Hoàng Miên

 

 

 

 

 

                      KON TUM

 

 

Nỗi ám ảnh Kon Tum canh cánh

Kon Tum

Vùng đất u hoài, hiu hắt

Trầm lặng như người những trăm năm.

 

Sông Đăk Bla chưa mùa hung dữ

Cồn bãi nổi

như những vết thương lâu ngày thành sẹo

Đôi bờ mơn mởn tươi non

Em – Cô gái Giẻ-T’riêng xinh đẹp

Kon Tum trẻ trung cặp mắt đen tròn.

 

Tôi lạc giữa dọc ngang phố núi

Hồn mải rong chơi với mây trời

 

Hình như tôi dẫm lên dấu chân người

(Người lại đã từng dẫm lên

vết chân người ngày trước)

Những dấu vết chẳng bao giờ nhìn thấy được

Chỉ mãi còn

đất – trời – mây – gió – núi Kon Tum.

 

 

 

( Nguồn: vanvn.net)

 

 

Advertisements

Categories

%d bloggers like this: