Đăng bởi: Ngô Minh | 18.02.2017

TRANG THƠ PHÁI ĐẸP- THƠ HOÀNG VIỆT HẰNG

 

TRANG THƠ TỰ CHỌN CỦA NHÀ THƠ HOÀNG VIỆT HẰNG

Nhà thơ Hoàng Việt Hằng quê Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Các Giải thưởng văn học: 5 tập thơ: Những dấu lặng, Một mình khâu những lặng im, Vệt trăng và cánh cửa, Xóa đi và không xóa, Trăng vàng ngồi vớt trăng vàng được trao giải thưởng của Tổng liên đoàn lao động, Hội nhà văn Hà Nội, Liên hiệp các Hội VHNT VN, Hội liên hiệp VHNT Hà Nội ; Tặng thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam cho tiểu thuyết Một bàn tay thì đầy và Hội Nhà văn Hà Nội cho tập truyện ngắn Những lời chưa nói hết

Nhà thơ Hoàng Việt Hằng

THƠ HOÀNG VIỆT HẰNG

 

Trăng vàng ngồi vớt trăng vàng

 

vớt tôi lên vớt lên nào

phận như trăng khuyết tiêu dao cuối trời

nhìn giàn thiêu mỗi mảnh đời

thiêu thời gian sống thành người thiên thu

kìa ai phơi  áo xanh lơ

áo người trồng cải bây giờ đi đâu

mảnh đời áo. vợ người giầu

lấy chồng, lấy để mua sầu và sang

nuôi con chồng cũ. con đàn

lên giàn thiêu vẫn mơ màng gặp con

sông Hằng sông giấu héo hon

mà sao lẻ bóng lối mòn nước trong

gió đông thổi dạt chăn  bông

kẻ không chăn đắp nhảy trong đêm tàn.

tiêu thời gian tích tắc vàng

tro tàn thì vẫn tro tàn qua  sông

về nơi vợ phải cưới chồng

trên gầm sông dưới gầm sông mà về.

dịu dàng đem thả bến mê

dịu dàng NGƯỜI chẳng não nề kêu than

thuyền không người lỡ đò ngang

trăng vàng ngồi vớt trăng vàng vớt tôi.

 

Xòe bàn tay bấm ngón tay

 

hình như anh mới về nhà

vừa nâng ngang mặt chén trà vừa pha

bóng người lướt vệt cỏ hoa

chiêm  bao lỗi hẹn ngày  xa chưa về

thoắt mà biền biệt thu đi

mười năm có lẻ nẻo quê  sương mờ

bao lần em đếm bơ vơ

con thì nhỏ dại, nhà xơ xác nhà

em ngồi vớt bóng trăng già

nuôi con với  muối  xát qua nỗi buồn

mười năm không khóc. tủi hờn

chỉ mong không ngã  đường trơn mấy lần

gói vào vạt áo âm thầm

nỗi niềm hiu hắt chờ trăng anh về

hẹn gì với những đam mê

mà em bùa ngải viết  thuê lần hồi

kiếp này duyên  nợ trả rồi

xòe  tay em dám tung trời tiêu dao

tiêu ưu phiền  bấc đèn hao

ưu phiền đáo hạn thành cao nỗi buồn

sớm mai  khoác áo ngày thường

xòe bàn tay gặp con đường em đi.

 

Chùa Hang trong núi Lăng Tiêu

 

chùa Hang trong núi Lăng Tiêu

muốn đi hết phải một chiều mùa đông

học im lặng của con sông

học nguời đốn củi cành cong buông rìu

ngước nhìn dòng chữ phủ rêu

tiếng chim vẫn vọng đìu hiu nơi  này

hình như thớ đá nào đây

có người hay chữ ngủ say lâu ngày

hồn thì lẩn quất trên mây

chờ ta ở núi non này. chờ ta

năm nào cũng có người qua

núi Lăng Tiêu với sông Đà nuớc trong

để làm bạn với đá ong

để cười để khóc trong lòng biết thôi

nỗi buồn riêng của đời người

chẳng san sẻ chẳng chia phôi dễ dàng

xin làm lữ khách đa mang

thỉnh chuông một lậy chùa Hang không người…

 

Đối mặt với cánh cửa

 

một  ngày

chỉ có một ngày thôi

em nhìn thấy kim đồng hồ chết.

kim đồng hồ

sao lại chết

hay là em đã chết đi một phút

trong một ngày mệt mỏi chẳng ước ao

một lá vàng đậu tít ở cây cao

con vẫn hát nghêu ngao nơi  bậc cửa

bức tranh đẹp chẳng muốn nhìn thêm nữa

bản nhạc xanh êm dịu cũng quên rồi

em chỉ muốn ngồi một mình vậy thôi

với nỗi buồn khi chết rồi vẫn nhớ

ngày ngày em đối mặt với cánh cửa

với ấm lạnh trong tay với kim phút kim giờ

nhưng mà mẹ ơi con đói rồi

con ở đây con chờ

tiếng con gọi chạm vào giây cót

và thời gian phút chết lăn đi…

 

Lên Ngọa Vân

 

đi chậm thì leo đến non trưa

ngẩng nhìn cây tùng cổ rồi mơ

sớm nay leo núi qua hồ biếc

thấy trúc  che vàng một lối xưa

ngũ sắc ríu ran từ lau sậy

sư Tiến thổi cơm nuôi rắn ngày

đá cứ tịch u rồi thẫm lại

cho  chiều muộn lắm. vắng chân mây

nâu sồng đơn lẻ quen sương khói

ước cái chi chi hở đất trời?

nếu được xin NGƯỜI cho chữ tĩnh

thỉnh chuông rời rợi bóng một đời

làm đến Vua rồi còn giũ bụi

vịn đến non cao bạn với trời.

 

Ngược sông Mã

 

ngược dòng sông Mã mùa đông

nước sông trong nước sông trong nao lòng

hình như bờ đá rêu phong

để chân em dẫm mà không nói gì

này hoa lau nói gì đi

cô đơn bên núi, mấy khi giãi bầy?

chỉ toàn thấy lá khô bay

mùa hoa dổi tím còn đầy mặt sông

vượt ghềnh lũ xoáy gió giông

chân em lội ngược nước trong thầm thì

rẽ suối Mùn  hái quế chi

hoa lau vẫn thả bùa mê đôi bờ

xin rừng núi cứ hoang vu

để hoang vu

lại hoang vu tìm về …

 

Thác

xuống thác Voi dốc đứng

mỗi bước mỗi bước rêu

nước chín tầng trượt dốc

không ngừng nhìn tôi reo

 

đến thác tìm thấy rêu

rêu thật xanh thác trắng

có mỏng mảnh vệt trăng

hắt lên ngày cuối tháng

 

tôi một ngày xuống vực

lên đỉnh thác dễ gì?

dù đã vượt thác Thí

thác Khe Vằn Bình Liêu

 

lội thác Bà  hùng vĩ

sang Lào trèo Khoang Xi

năm tháng của chuyến đi

chọn hướng nào có thác

 

tôi ký  gửi mất mát

nhờ dòng thác xóa đi

 

tôi ký gửi nước mắt

nửa cuộc tình chia ly

 

dù cuộc đời sống gửi

ký thác xong… thác về.

 

Xóa đi và không xóa

 

giấy bút nào xóa đi cho được

một tên người một địa chỉ email

chỉ cần nhấn delete thì  xóa mãi

nhưng trái tim trong  ngực đang cãi

xóa đi người tử tế  dễ đâu

có thể là anh đang mỉm cười

ở góc chùa xa xa thành phố

tịnh vắng  lắm trời ơi tịnh vắng

chỉ nghe tiếng lá khô gõ cửa ngôi chùa

họa hoằn lắm người phương xa thắp lửa

trên đèn dầu cũ kỹ cuối chiều mưa

một bông trứng gà nở khuất ở phía trong

tìm bới mãi mới thấy hoa trắng xóa

ta thắp đèn cho hoa đừng quạnh qủa

bóng sư thầy xiêu vẹo cuối tam quan

có thể xóa đi lòng tốt của nhân gian

ai  đó sống suốt đời vì người khác

đã  tàn tro mà thời gian không tro tàn

 

trong hồn ta mỗi khi buồn hoang vắng

người ấy dắt ta đi về phía có trăng

 

Bài thơ tình bỏ sót

sau trận ốm chẳng bấu víu vào đâu

đuổi được con thạch sùng

đánh rơi  chồng  bản thảo

bỗng một bài thơ tình bỏ sót

anh viết từ đêm trăng

còn sáng  rỡ cho em

một lời ru nghẹn ngào

em không biết

một hạnh phúc bầm dập ngủ quên

anh đã  từng che chắn rét cho em

giấy úa vàng

mực tím  nhạt nhòa  xem

 

em trắng tay rồi

cuộc tình đã chết.

 

thơ nhắc lại một lời ru  chìm

con thạch sùng vẫn tắc lưỡi dưới đèn.

 

Phan Xi Păng  đỉnh núi

 

chân núi đang mùa hạ

vai núi đã sang thu

ngực núi đầy gió mùa

ù ù đỉnh gió hú

 

có một ngôi chùa cũ

ngói ta chìm trong sương

 

có bao thứ vô thường

khép hờ ngoài cánh cửa

 

không chinh phục ai cả

chỉ  nhìn ngang mây trôi

cúc áo xinh trước ngực

cùng ta lần rong chơi

 

vượt qua mình đâu dễ

trong  giông gió tái tê

biển người đông thế kia

cả khi chen lên núi

 

nhiều lần chân đi tới

tìm ý nghĩ đang trôi…

xuống biển rồi lên núi

cùng cúc áo buồn vui…

 

 

Em đã đốt thơ tình anh tặng

 

đúng là em đã đốt hết thơ tình

anh tặng em tuổi hai mươi trăng vỡ

những bài thơ nhìn tàn tro nín thở

thuộc đôi dòng lục bát giấu ngăn tim.

em không giữ bài thơ tình trong  tủ

Othello chồng em yêu dữ dội hơn nhiều

đành đốt đi

người cũ cũng như rêu

anh trượt khỏi đêm trăng

sang ngày khác.

em cũng như rêu không cho mình phận bạc

đã trăng vàng . vằng vặc ướp mưa thu

không hiện vật

không bảo tàng lưu giữ

em chẳng có gì

cả câu thơ cũ

ngoài mưa phùn gió bấc đem theo…

( Nguồn: vanvn.net)

Advertisements

Categories

%d bloggers like this: