Đăng bởi: Ngô Minh | 07.03.2017

Hà Văn Thịnh – Sao không xuất khẩu luôn cả giống nòi?

Hà Văn Thịnh – Sao không xuất khẩu luôn cả giống nòi?

 

Cát Việt ra nước ngoài: “Bán” dự án, “xà xẻo” tài nguyên
Sà lan của Công ty Sài Gòn – Hà Nội bơm hút cát tại cửa biển Nha Trang ngày 17-2 để giao cho tàu chở đi Singapore – Ảnh: Vân Trường

 

Đọc báo, thấy chuyện xuất khẩu cát ào ạt, bất chấp nhà cửa của người dân bị lún, sụt; bất chấp hậu quả tiềm tàng dài lâu, mới giật mình ngẫm ra rằng chẳng có nơi đâu, khi nào lại có sự quái đản: Bán tất tần tật, ăn tất cả mọi thứ, tận thu tất cả mọi cái, vơ vét mọi đường…, như ở cái thời này, xứ mình…
Bài báo cho biết:
“Khi qua thôn Phú Hội, xã An Ninh Đông, chúng tôi được người dân mời về nhà họ xem hậu quả của dự án nạo vét. Các bức tường phía sau nhà anh Tôn Ngọc Thạch đều bị nứt. Toàn bộ nền nhà chị Nguyễn Thị Lan gần đó bị sụt lún cả mét so với trước đây.
 
Theo người dân ở đây, Công ty Quốc Bảo đưa xáng cạp, sà lan tới hút cát rất gần bờ nên đã gây sụt 
lún, hư hỏng nhà cửa”.
Tai họa nhãn tiền như thế, sao chính quyền cứ giả đui, giả mù không thấy?
Không ai tin nổi chuyện chính quyền cho phép xuất khẩu cát cấp tập, giấy phép dễ hơn 100 lần so với cho nông dân xuất khẩu gạo và, số lượng thì chỉ có trời mới biết, bởi chẳng có ma nào ra biển để biết lượng cát cướp bóc thả cửa để đưa lên tàu là 1 triệu, 8 triệu tấn hay 80 triệu tấn!
Đọc vài đoạn tin trên, hẳn không ai là không đau, không xót.
Chẳng chẳng thấy ai băn khoăn một nảy may rằng tại sao nước họ là ĐẢO mà phải đi mua cát?
Hay là “đảo” nắm trên đất liền?
Nếu đảo chắc chắn nằm trên biển thì rõ ràng, người ta sợ không dám nạo vét cát bởi về lâu dài, có thể cả lãnh thổ Singapore sẽ bị chìm xuống biển!
Đừng có ngụy biện là do độ sâu quá lớn nên Singapore mua cát từ Việt Nam sẽ rẻ hơn, bởi thực tế chứng tỏ rằng, Tàu Khựa đã từng mất mấy năm, tốn ít tiền để thuê công nghệ Hà Lan về nạo vét cát chỉ để… coi chơi rồi, nhanh chóng học ngay quy trình kỹ thuật ấy, đưa ra Trường Sa để vét cát, bồi đắp cho diện tích của đạo Gạc Ma – chiếm của Việt Nam, tăng lên đến 84 lần!
Một vài ngư dân ven biển miền Trung (từ Phú Yên đến Ninh Thuận) đã kể cho người viết bài này tin đồn (rất tiếc là chẳng có cách gì kiểm chứng được) là, họ đã từng khai thác cát để, về nguyên tắc là xuất khẩu sang Singapore nhưng “hình như” có không ít cát ấy đem bán cho… Trung Quốc?
Nếu “tin đồn” là đúng, thì có lẽ, mọi người Việt phải đau thấu tim gan: Thì ra dân ta đang tiếp tay cho giặc để giặc xây dựng căn cứ, chiếm giữ lâu dài đất đai của chính mình!
Chuyện “tin đồn”về việc “đã từng”(?) “xuất khẩu cát cho TQ lấp Trường Sa”, tạm để qua một bên, để trở lại với cát cho Singapore – bằng cách xin hỏi vài câu.
Thứ nhất, Bộ Tài nguyên – Môi trường trả lời dân chúng sao đây khi “rừng đã hết và biển thì đã chết” (thơ của cô giáo Lam), lại đến lượt “cát moi đi cho sụp đổ tan tành”? Quý Bộ có dám chắc khi hàng trăm triệu tấn cát được CƯỚP – xuất đi (hàng trăm triệu tấn là điều rất có thể), môi trường tự nhiên của đất nước không bị ảnh hưởng?
Thứ hai, xin quý vị cho biết, có phải phương châm chiến lược thời này là bán tất cả những gì có thể, đúng vậy không? Một trong những cái có thể bán mắc cười nhất là kế hoạch xuất khẩu hàng trăm ngàn cử nhân, thạc sĩ! Ai không biết là bằng đại học của VN có được mấy nước công nhận mà đòi… xuất khẩu? 4 năm học đại học, mất hết một năm học chủ nghĩa này nọ, thể dục tê kia, chính trị quanh năm, thì lấy đâu ra kiến thức để sánh ngang với xứ người? Nếu quý vị có túng quẫn quá vì chẳng biết cách quản lý để ăn nên làm ra thì sao không nghiên cứu đề án xuất khẩu bằng hết người Việt ra khỏi Đất và Nước, để sau đó, tha hồ xuất khẩu các loại tài nguyên thiên nhiên?
Thứ ba, cái gọi là “giấy phép” do Ủy ban Nhân dân tỉnh Kiên Giang, UBND tỉnh Khánh Hòa đề nghị; rồi, chỉ HAI hay BỐN NGÀY sau, Bộ Xây dựng có văn bản chấp thuận – có phải là QUY TRÌNH siêu tốc của sự khuất tất mịt mờ?
Trong lịch sử cấp phép của Nước CHXHCN Việt Nam, chắc chắn cái quy trình từ Tỉnh đến Bộ, chỉ cần từ 2 đến 4 ngày là quyết định xong việc CHO PHÉP bán đứt hàng triệu tấn tài nguyên, là kỷ lục của sự tráo trơ, bạc ác tận cùng!
 Vinh, 3.3.2017
Hà Văn Thịnh
(FB Hà Văn Thịnh)
Advertisements

Categories

%d bloggers like this: