Giờ ở quần đảo Hoàng Sa là giờ Trung Quốc hay giờ Việt Nam?

Hoàng Dũng

Một người bạn cho tôi xem ba tấm ảnh chụp (bằng điện thoại di động) màn hình trên một chuyến máy bay Vietnam Airlines đi từ Hongkong về Việt Nam ngày 17 tháng 1 năm nay.

Hình 1 cho thấy máy bay đang trên không phận quần đảo Hoàng Sa, lúc 16g08.

Hình 2 sau đó hai phút, 16g10, hiển thị độ cao, vận tốc máy bay và nhiệt độ bên ngoài.

Hình 3 chụp cũng vào lúc 16g10 cho biết giờ địa phương tại Hongkong, giờ địa phương tại TP Hồ Chí Minh và giờ địa phương tại vị trí hiện thời, tức quần đảo Hoàng Sa.

Vấn đề là: giờ địa phương tại Hongkong và giờ địa phương tại quần đảo Hoàng Sa đều được ghi 5g10, còn giờ địa phương tại TP Hồ Chí Minh là 4g10.

Xin hỏi Vietnam Airlines: Tại sao tính giờ ở Hoàng Sa theo giờ của Hongkong (Trung Quốc), mà không theo giờ của Việt Nam?

Đăng bởi: Ngô Minh | 25.08.2016

Trách nhiệm pháp lý của chính phủ Lào

Trách nhiệm pháp lý của chính phủ Lào

Biểu tình phản đối dự án đập Don Sahon

Chính phủ Lào luôn mong muốn trở thành “bình ắc quy của khu vực Đông Nam Á” vì nếu làm được như vậy, họ có điều kiện để phát triển nền kinh tế của họ.

Để đạt được mục tiêu này, Lào có kế hoạch xây dựng khoảng 70 đập thủy điện trên cả dòng chính lẫn dòng nhánh của sông Mekong.

Tuy nhiên, có rất ít hoặc gần như không có quy hoạch về môi trường trong kế hoạch phát triển thủy điện của Chính phủ Lào. Điều này đã gây ra tranh cãi về những mâu thuẫn giữa một bên là chính sách phát triển kinh tế của Lào với một bên là việc gìn giữ, bảo vệ môi trường đối với khu vực hạ lưu sông Mekong.

Năm 2011, Chính phủ Lào đã cho xây dựng đập Xayaburi – con đập đầu tiên được xây dựng trên dòng chính sông Mekong. Trong dự án xây đập Xayaburi này, Chính phủ Lào đã “phớt lờ” các nghĩa vụ quy định trong luật pháp quốc tế, khu vực cũng như của chính quốc gia này về việc phải thực hiện những đánh giá đầy đủ liên quan đến tác động môi trường sinh thái, cũng như tác động đối với các vấn đề kinh tế – xã hội tại khu vực hạ lưu khi mà con đập ở phía thượng lưu sông Mekong được xây dựng.

Cũng giống như đập Xayaburi, đập Don Sahong đang được tiến hành xây dựng mà không có sự đánh giá môi trường thích hợp hoặc biện pháp bảo vệ môi trường và cũng không thực hiện yêu cầu tham vấn khu vực.

Bài viết này nhằm chỉ ra những tác động của Don Sahong, đồng thời chỉ các nghĩa vụ pháp lý mà chính phủ Lào phải thực hiện trước khi cho phép xây dựng các dự án đập Don Sahong, bởi hai lý do: thứ nhất, đây là một đập nằm trên dòng chính của sông Mekong, nên buộc phải thực hiện quá trình tham vấn khu vực theo Hiệp định Mekong năm 1995, thứ hai, các quyền con người phải được tôn trọng trong suốt quá trình xây dựng và hoạt động của dự án này.

Ảnh hưởng môi trường

Theo kế hoạch xây dựng thủy điện của Chính phủ Lào, vị trí của đập Don Sahong nằm trong khu vực Siphandone của Nam Lào. Con đập sẽ được đặt ở vị trí cách hơn 2 km về phía thượng nguồn biên giới Lào – Campuchia và ở cuối hạ lưu của kênh Hou Sahong. Theo đề xuất của Lào, con đập này sẽ có độ cao 32 mét và sử dụng dòng chảy tự nhiên của thác Khôn để cung cấp nguồn thủy điện có công suất 32 MW.

Các công trình trên sông sẽ ảnh hưởng tới môi trường

Bằng cách ngăn chặn toàn bộ kênh Hou Sahong, đập Don Sahong đe dọa một trong những khu vực di cư quan trọng nhất của nhiều loài cá trong lưu vực sông Mekong. Con đập này cũng sẽ ảnh hưởng nhiều đến tiềm năng thủy sản vùng Nam Lào, đe dọa sinh kế cũng như nguồn thực phẩm cho những người dân sống dựa vào nguồn nước của sông Mekong ở Lào, Campuchia, Việt Nam và Thái Lan.

Công ty thực hiện việc xây dựng dự án Don Sahong đến từ Malaysia là Mega First Corporation Berhad (MFCB). Dự án lúc khởi đầu là do Công ty điện Don Sahong, Ltd (DSPC) thực hiện. Công ty này có 70% cổ phần do MFCB nắm giữ và 30% còn lại do IJM Corporation Berhad nắm giữ.

Tuy nhiên, vào tháng 9/2010, MFCB đã mua lại toàn bộ số cổ phần tại DSPC của IJM và trở thành cổ đông duy nhất của dự án. Cho đến nay, chưa có hợp đồng mua bán điện nào của dự án này đã được ký kết, tuy nhiên cũng có những thông tin khác nhau về công ty mua điện của dự án Don Sahong. Chính phủ Lào tuyên bố rằng “dự án thủy điện này sẽ cung cấp điện cho toàn bộ khu vực Champasak và các tỉnh lân cận, để đáp ứng cho việc gia tăng nhu cầu điện trước những yêu cầu của việc phát triển kinh tế” và “dự án Don Sahong là một trong những dự án thủy điện đầu tiên mà Chính phủ Lào đang khuyến khích các nhà đầu tư để sản xuất năng lượng sạch cho tiêu dùng trong nước”.

Image captionTrung Quốc đã xây nhiều đập trên thượng nguồn

Như vậy đang có sự mâu thuẫn giữa một bên là mục tiêu bảo vệ môi trường và một bên là mục tiêu phát triển các dự án thủy điện trong chính sách phát triển của Lào.

Nếu muốn thực hiện được điều này, Chính phủ Lào cần phải hợp tác chặt chẽ với các nước trong khu vực trong việc đánh giá tác động về môi trường của các dự án xây đập thủy điện, cũng như đưa ra các giải pháp, bao gồm cả dự án Don Sahong này.

Việc đánh giá tác động môi trường, cũng như các thông tin của nó cần phải được công khai và minh bạch đối với các quốc gia bị tác động như Việt Nam, Campuchia để giảm thiểu tối đa tác hại đến môi trường, đồng thời có thể tăng cường hợp tác trong việc phát triển bền vững.

Gần hai thập kỷ trước đây, năm 1995, bốn quốc gia hạ lưu sông Mekong bao gồm Campuchia, Lào, Thái Lan, và Việt Nam đã ký kết Hiệp định về Hợp tác vì sự phát triển bền vững sông Mekong (gọi tắt là Hiệp định Mekong).

Hiệp định Mekong thành lập Ủy hội sông Mekong (MRC), được giao nhiệm vụ thực hiện các thỏa thuận và phát triển thủ tục đối thoại liên chính phủ.

Các quốc gia ven sông Mekong đã đồng ý thực hiện việc thông báo, tham khảo ý kiến và tìm kiếm thỏa thuận với nhau trước khi thực hiện một hành động mà sẽ có tác động đáng kể đến dòng chảy chính của sông Mekong.

MRC đã ban hành thủ tục Thông báo, Tham vấn trước và Thỏa thuận (PNPCA) theo đó thiết lập cách thức mà thông tin phải được chia sẻ trước khi một quốc gia ven sông thực hiện một dự án sử dụng nguồn nước của Mekong.

Theo quy định của Hiệp định Mekong, nếu dự án xây đập thỏa mãn yêu cầu như một “đề xuất sử dụng nước” trong lưu vực của dòng chính Mekong vào mùa khô, thì Chính phủ Lào phải bắt đầu quá trình tham vấn trước với bốn quốc gia thành viên của MRC. Một dự án thủy điện như Don Sahong sẽ chuyển hướng dòng nước trong suốt cả năm, nên bắt buộc phải có quá trình tham vấn trước.

Image copyrightGETTY IMAGES

Chính phủ Lào luôn đưa ra quan điểm rằng dự án Don Sahong nằm trên dòng nhánh, chứ không phải nằm trên dòng chính. Đối với dự án đề xuất sử dụng nước trên dòng nhánh, chỉ cần thông báo cho các nước thành viên khác của MRC mà thôi. Tuy nhiên, trong Bản đánh giá môi trường chiến lược (SEA) do MRC thực hiện năm 2010 và trong Bản đánh giá tác động môi trường (EIA) đối với các con đập do Ban thư ký MRC soạn thảo đã nói rõ dự án Don Sahong không phải là nằm ở dòng nhánh, và việc xây dựng dự án này phải thực hiện quy trình PNPCA.

Vì thế, việc xây dựng đập Don Sahong mà không có thỏa thuận trước với các quốc gia thành viên của Hiệp định Mekong là vi phạm nguyên tắc thiện chí, minh bạch thông tin được quy định trong quy trình PNPCA. Việc xây dựng Don Sahong như vậy cũng vi phạm tinh thần “hợp tác và tương trợ lẫn nhau” mà Chính phủ Lào đã cam kết khi tham gia ký kết Hiệp định Mekong năm 1995 và trong Hội nghị thượng đỉnh 4 quốc gia khu vực hạ lưu Mekong năm 2010.

Nếu Chính phủ Lào cho xây dựng Don Sahong mà không thực hiện quy trình PNPCA thì rõ ràng chính phủ Lào đã vi phạm nghĩa vụ thiện chí được quy định rõ ràng cả trong Công ước Vienna về luật điều ước quốc tế năm 1969 , cũng như trong các luật tập quán quốc tế về sử dụng các nguồn nước quốc tế.

Chính phủ Lào cho biết, hiện nước này đang trong quá trình tiến hành đánh giá tác động môi trường (EIA) và đánh giá tác động xã hội (SIA) cho đập Don Sahong. Tuy nhiên, các tài liệu này đã không được công bố công khai.

Theo luật pháp quốc tế cũng như luật pháp Lào và Malaysia, các công ty và Chính phủ Lào phải chuẩn bị sẵn sàng những đánh giá, bao gồm các cộng đồng bị tác động và các bên liên quan có cơ hội để tham gia vào việc đánh giá tác động này. Tuy nhiên, cho đến nay, Chính phủ Lào và chủ đầu tư xây đập Don Sahong đều chưa thực hiện những yêu cầu trên.

Luật Chất lượng môi trường của Malaysia (EQA) năm 1974 yêu cầu các dự án như đập thủy điện, có những tác động đáng kể đến chất lượng môi trường phải tuân thủ Hướng dẫn chi tiết thực hiện EIA trong đó nêu rõ phải bao gồm cả sự tham gia của cộng đồng cũng như các ý kiến phản biện. Một phần của các thủ tục này bao gồm việc phát hành các báo cáo EIA cho công chúng. Tương tự như vậy, Luật Bảo vệ môi trường của Lào yêu cầu EIA phải có sự tham gia của chính quyền địa phương, các tổ chức quần chúng, và người dân sống trong vùng có khả năng bị ảnh hưởng khi dự án hoạt động. Người dân sống trong vùng bị ảnh hưởng cũng có quyền tham gia vào các cuộc họp tham khảo ý kiến các cấp về đánh giá môi trường.

Tác động của Don Sahong đối với khu vực hạ nguồn là rất lớn. Vì vậy, việc xây dựng dự án này cần phải có một Đánh giá tác động môi trường (EIA) xuyên biên giới. Đây là một phần trong nghĩa vụ không gây hại của một quốc gia đối với các quốc gia khác trong việc sử dụng nguồn nước quốc tế như Mekong.

Cho đến nay, không có đánh giá xuyên biên giới nào đã thực hiện cho dự án Don Sahong, mặc dù đó là yêu cầu cần thiết của cả luật pháp quốc tế cũng như luật quốc gia của Lào và Malaysia.

Khía cạnh nhân quyền

Ủy ban Nhân quyền của Malaysia (viết tắt là SUHAKAM), được công nhận bởi Ủy ban Điều phối quốc tế liên quốc gia của Liên hiệp quốc và thẩm quyền của Ủy ban này được quy định bởi Đạo luật SUHAKAM năm 1999 của Malaysia, trong đó cho phép Ủy ban này điều tra các khiếu nại về nhân quyền, bao gồm cả khiếu nại về hoạt động kinh doanh liên quan đến vấn đề nhân quyền.

SUHAKAM đã tuyên bố vào tháng 6 năm 2013 rằng các vấn đề nhân quyền liên quan đến các dự án kinh doanh là một trong năm chương trình nghị sự chính của họ. Ủy ban này đã nhận được 39 khiếu nại đối với các công ty từ năm 2007 đến năm 2012, bao gồm cả các khiếu nại chống lại việc “xâm phạm và làm ảnh hưởng đến đất đai bản địa của các công ty khai thác gỗ, việc không cho công nhân có ngày nghỉ, chậm trả lương cho công nhân của người sử dụng lao động, cũng như sa thải công nhân vì lý do họ bị bệnh tật hoặc đang mang thai”.

Cộng đồng dân cư bản địa đã nộp đơn khiếu nại đối với các công ty và chính phủ liên quan đến việc xây dựng đập thủy điện và việc bồi thường tái định cư cho việc xây dựng đập đó. SUHAKAM cũng đang điều tra các khiếu nại về tham nhũng trong một bộ phận của chính phủ liên quan đến trách nhiệm của họ trong việc cấp phép xây dựng thủy điện với các cáo buộc hối lộ, cưỡng bức và không bồi thường thỏa đáng trong việc giải tỏa đất đai cho dự án thủy điện.

Như vậy, có khả năng MFCB vi phạm đến một số quyền con người theo các lĩnh vực mà SUHAKAM đã tuyên bố. Ngày 10/10/2014, 06 tổ chức phi chính phủ đã gửi đơn khiếu nại về sự vi phạm nhân quyền của công ty tiến hành đầu tư dự án xây đập Don Sahong.

Trong các quy định của luật pháp quốc tế về sử dụng và chia sẻ các nguồn nước quốc tế, cũng như của Hiệp định Mekong năm 1995 đều quy định Chính phủ Lào phải có trách nhiệm pháp lý cho bất kỳ thiệt hại nào có thể gây ra từ việc xây dựng hoặc vận hành đập thủy điện như Don Sahong đối với các quốc gia láng giềng.

Hiệp định Mekong là một Hiệp định mà trong đó đã kết hợp các nguyên tắc chung của luật pháp quốc tế về sử dụng các nguồn nước xuyên quốc gia, đã quy định trách nhiệm của một quốc gia đối với các thiệt hại gây ra cho một hoặc nhiều quốc gia ven sông khác.

Vi phạm các nghĩa vụ không gây hại tức là đã tạo ra nghĩa vụ phải bồi thường cho những thiệt hại của bên kia từ phía bên gây hại. Cả chính phủ Lào và MCFB sẽ vi phạm các nghĩa vụ được quy định trong luật sử dụng các nguồn nước quốc tế cũng như luật pháp của Chính phủ Lào hoặc của Malaysia nếu dự án đập Don Sahong được tiến hành theo cách như vậy.

Còn nếu không, dự án đập Don Sahong cần phải được tạm dừng lại để các bên có cơ hội thực hiện một đánh giá tác động môi trường một cách đầy đủ, bao gồm cả các tác động xuyên biên giới, cũng như các bước tiến hành của quy trình PNCPA phải được tuân thủ.

Chính phủ Lào hoàn toàn có cơ hội để trở thành một nước phát triển và xuất khẩu điện năng hàng đầu ở khu vực, nhưng phải là điện năng được sản xuất một cách bền vững.

Tuy nhiên, muốn làm được như vậy, Chính phủ Lào và các nhà đầu tư thủy điện trên đất Lào cần phải tuân thủ các quy định của luật pháp quốc tế, Hiệp định Mekong năm 1995 cũng như chính các quy định trong luật pháp về môi trường của quốc gia này.

Bài phản ánh văn phong và quan điểm của tác giả, chuyên gia luật quốc tế tại TP HCM.

 

 

Đăng bởi: Ngô Minh | 25.08.2016

Hun Sen và bầu cử Campuchia

Hun Sen và bầu cử Campuchia

Nhà nghiên cứu Campuchia bình luận thủ tướng Hun Sen ”giương cao lá cờ chủ nghĩa dân tộc” vì cuộc bầu cử sắp tới

Một nhà nghiên cứu chiến lược Campuchia nói Thủ tướng Campuchia Hun Sen sẽ “cứng rắn” về vấn đề biên giới với Việt Nam do cuộc bầu cử sắp tới.

Hôm 23/8, Thủ tướng Campuchia Hun Sen công bố kế hoạch xây một con đường dọc biên giới và yêu cầu quan chức các tỉnh biên giới nỗ lực đưa người dân đến sống tại các khu vực gần phía biên giới Việt Nam, tờ Khmer Times đưa tin.

Tổng tuyển cử ở Campuchia sẽ diễn ra tháng Bảy 2018 và Thủ tướng Hun Sen dự định tranh cử nhiệm kỳ thứ năm.

Tờ này cũng trích lời ông Hun Sen nói: “Tôi đã chỉ đạo chủ tịch tỉnh Take [tên Lay Vannak] và những lãnh đạo các tỉnh biên giới khác là cách tốt nhất để bảo vệ biên giới là đưa người Campuchia đến sống gần các biên giới phía đông, tây và bắc đất nước”.

Trả lời BBC Tiếng Việt, Chủ tịch Viện nghiên cứu Chiến lược Campuchia (CISS) Vannarith Chheang nhận định: “Có vẻ vấn đề an ninh biên giới lại nổi lên sau khi căng thẳng ở biên giới với Việt Nam ba tuần trước.

“Ba tuần trước, Bộ Ngoại giao Campuchia gửi một công hàm ngoại giao để phản đối Việt Nam trong trường hợp xây dựng mương trong khu vực biên giới mà cả hai nước chưa phân định,” ông nói.

Nhưng ông cũng nhận định việc Campuchia muốn xây đường xá và đưa dân cư tới các tỉnh biên giới giáp Việt Nam không phải “chiến lược mới”.

Ông nói: “Tăng dân cư sống ở khu vực này có nghĩa là cần đưa làng mạc và người dân Campuchia đến đó, vì khu vực gần biên giới Việt Nam có rất ít dân cư sinh sống vì thế nông dân Việt Nam tới thuê đất và thu hoạch trong khu vực.

“Ông Hun Sen cũng đưa ra chính sách không cho phép công ty Việt Nam hay cộng đồng người Việt thuê đất nông nghiệp dọc theo biên giới.”

Các tỉnh Campuchia giáp Việt Nam hiện chưa có đường xá dọc biên giới là Rattanakiri, Mondulkiri, Kratie và Takeo, mà theo một quan chức từ Ủy ban Biên giới Campuchia nói vì thiếu đường xá mà “bất ổn”.

Nhà nghiên cứu Vannarith cũng nhận định vốn đầu tư xây các hệ thống đường xá và thị trấn dọc biên giới này sẽ đến từ Trung Quốc với vai trò “có lẽ sẽ là nhà đầu tư chính”.

Image copyrightGETTY
Image captionCampuchia ngày càng thể hiện mối quan hệ xích lại gần Trung Quốc

Ông lý giải: “Trung Quốc cũng sẽ là nhà đầu tư chính ngày càng quan trọng hơn với Campuchia, đặc biệt là với đảng cầm quyền của thủ tướng Hun Sen.”

“Bởi vì ông Hun Sen nhìn nhận Trung Quốc là đối tác chiến lược chính, không chỉ là đối tác kinh tế mà là cả đối tác chiến lược. Bởi vì chính phủ Campuchia hiện tại không có quan hệ tốt với Hoa Kỳ, vì thế Trung Quốc là đối tác thay thế cho sự tồn vong của chế độ và để duy trì sự ổn định. Campuchia cũng cần sự hỗ trợ từ Trung Quốc.”

Ông nói sự đầu tư này là “sống còn với Campuchia”.

“Ông Hun Sen tin rằng Trung Quốc có thể bảo vệ lợi ích của Campuchia hơn. Đó là tính toán chiến lược của thủ tướng Hun Sen và Campuchia dưới chế độ của ông sẽ có quan hệ rất thân cận với Trung Quốc.”

Chủ nghĩa dân tộc

Nhà nghiên cứu Vannarith cũng nói “chủ nghĩa dân tộc” ở Campuchia đang là một “lá bài”.

Ông nhận định: “Quan hệ giữa người Việt Nam và người Campuchia luôn luôn căng thẳng. Quan niệm của đa số người Campuchia về người Việt Nam khá tiêu cực, vì thế sự kiện này cũng bị khơi lên một phần vì chính trị nội bộ của Campuchia về vấn đề chủ nghĩa dân tộc. Tôi nghĩ chủ nghĩa dân tộc là lá bàn quan trọng để có thể thắng cuộc bầu cử.”

“Trong quá khứ, vị trí của đảng lãnh đạo Campuchia rất mạnh, nhưng giờ tôi nghĩ đảng cầm quyền cũng phải dùng đến lá bài chủ nghĩa dân tộc. Bởi vì kỳ bầu cử sắp đến vào năm tới, và cuộc tổng tuyển cử 2018 sắp tới. Vì thế nó cũng thể hiện chiến lược chính trị, bằng cách tăng cường chính sách dân tộc.”

“Ông Hun Sen cần phải chứng minh ông là người bảo vệ lãnh thổ và chủ quyền vì thế bất cứ điều gì mà ông nghĩ xâm phạm chủ quyền Campuchia, ông sẽ phản đối. Lần này ông rất cứng rắn. Trước đây ông thỏa hiệp và xuống giọng khi nói đến vấn đề biên giới với Việt Nam. Nhưng bây giờ tôi nghĩ ông sẽ rất, rất cứng rắn.”

Quan hệ với Việt Nam

Ông Vannarith nhận định quan hệ song phương Việt Nam – Campuchia sẽ phải “đối mặt với nhiều thách thức hơn trong tương lai”.

Image copyrightREUTERS
Image captionThủ tướng Việt Nam và Campuchia trong một lễ khai trương cột mốc biên giới

“Cho tới giờ, ngoại giao trong yên lặng có tác dụng nhưng tôi không biết sự tin tưởng và tự tin của lãnh đạo hai nước với nhau ra sao. Bởi vì đảng lãnh đạo Campuchia có mối quan hệ rất gần gũi với Đảng Cộng sản Việt Nam nên họ vẫn duy trì rất nhiều kênh ngoại giao.

“Tôi nghĩ ngoại giao trong yên lặng có thể có tác dụng.”

Ông Hun Sen công bố thông tin xây đường và đưa dân đến các tỉnh biên giới giáp Việt Nam tại hội nghị bảo vệ và bảo tồn tài nguyên thiên nhiên ở Phnom Penh hôm thứ Hai 22/8/

(Nguồn: BBC)

Đinh Thị Thu Vân – những câu thơ em viết mất linh hồn

Trần Mạnh Hảo

Chúng tôi xin mượn câu thơ: “Những câu thơ em viết mất linh hồn” của nhà thơ Đinh Thị Thu Vân, trong tập thơ “Một ngày ta ngoái lại” của chị, do NXB Long An ấn hành năm 2005 làm tiêu đề cho bài viết này.

 

Đinh Thị THu VânNhà thơ Đinh Thị Thu Vân

Xin quý độc giả đọc nơi xuất thân của câu thơ trên, vì câu thơ cũng như người, nhiều khi nó cũng cần phải có đôi có cặp, nó cũng có gia đình, chòm xóm của nó, đất nước của nó là khổ thơ, bài thơ, tập thơ:

“Câu thơ nào em viết cho anh
xin vĩnh viễn đi vào kỷ niệm
dẫu mai này lòng không còn nguyên vẹn
những câu thơ em viết mất linh hồn!”

(Ru…) (Đọc tiếp…)

Thảm họa Minamata ở Nhật: Nỗi đau 50 năm vì biển bị đầu độc

Hoàng Hương

Hình ảnh cá chết hàng loạt ở ven biển Việt Nam.

Đúng vào thời kỳ phát triển kỳ diệu của Nhật Bản, nước này phải đối diện với nỗi kinh hoàng mang tên thảm họa Minamata do 1 vụ nhiễm độc chất thải chứa thủy ngân trên diện rộng

Vụ cá chết hàng loạt ở ven biển miền Trung, Việt Nam: Nỗi lo thảm họa lặp lại

Về vụ cá chết hàng loại ở ven biển miền Trung, Việt Nam, tuy rằng cơ quan chức năng chưa đưa ra kết luận về nguyên nhân, nhưng có thể khẳng định đây là một nguy cơ rất lớn về môi trường.

Song song với việc điều tra nguyên nhân, nhiều người đặt ra mối lo ngại cho sức khỏe của người dân ở những vùng bị nhiễm độc. Nếu nguồn nước biển và thủy sản đã bị nhiễm độc, thì sức khỏe của người dân sẽ có những ảnh hưởng lâu dài.

Trên một diễn đàn, GS Nguyễn Huy Nga, nguyên Cục trưởng Cục YTDP và Cục Quản lý Môi trường Y tế, Bộ Y tế đã liên tưởng sự kiện này với thảm họa vịnh Minamata ở Nhật.

Ông Nga đặt ra giả thiết: “Nếu lặp lại sự kiện Vịnh Minamata thì là thảm họa. Vịnh Minamata ở Nhật bị công nghiệp xả nước thải có chứa thủy ngân, thủy ngân xâm nhập vào sinh vật thủy sinh rồi vào cá tạo thành hợp chất thủy ngân hữu cơ.

Người ăn cá từ vịnh này bị ngộ độc thần kinh với những hậu quả vô cùng thảm khốc.

Sau hơn 50 năm, Nhật Bản vẫn có nhiều trẻ em sinh ra với dị tật do thủy ngân và hàng ngàn người hiện nay vẫn bị nhiễm độc thần kinh làm tiêu tốn rất nhiều triệu đô la của nhà nước.

Đấy là cái giá phải trả cho sự buông lỏng kiểm soát môi trường trong phát triển”.

Chúng tôi xin giới thiệu câu chuyện về thảm họa Minamata diễn ra cuối những năm 50 thế kỷ XX tại Nhật Bản để người đọc thêm một lần nữa nhìn rõ những hậu quả thảm khốc khi con người coi nhẹ việc bảo vệ môi trường.

Chân dung một nạn nhân của thảm họa Minamata

Khi nghe tin người dân ở Vịnh Minamata, Nhật Bản giờ đây có thể ăn cá được nuôi ở chính địa phương này, Kazumitsu Hannaga đã gầm gừ và không ngừng rên rỉ. Những ngón tay xương xẩu cào cấu trong không trung để bày tỏ sự phản đối.

Nhưng không ai hiểu chính xác ông Hannaga đang cố gắng nói điều gì. Ông bị câm. Ông bị dị tật bẩm sinh do ngộ độc bào thai, bởi mẹ ông khi mang thai đã ăn cá nhiễm thủy ngân.

Bị mẹ bỏ rơi khi còn nhỏ, ông Hannaga ở với người bố bị liệt cũng do ăn cá nhiễm chất độc này.


Bức ảnh chụp bác sĩ Hiroyuki Moriyama và ông Kazumitsu Hannaga, một bệnh nhân Minatama ở bệnh viện địa phương vào năm 1991.

Bức ảnh chụp bác sĩ Hiroyuki Moriyama và ông Kazumitsu Hannaga, một bệnh nhân Minatama ở bệnh viện địa phương vào năm 1991.

42 năm qua, ông sống trong bệnh viện là chủ yếu. Cổ không cứng nên đầu thường bị nghiêng bên này bên nọ, đôi chân bị teo lại nên ông chỉ biết di chuyển bằng xe lăn.

Niềm đam mê duy nhất của ông Hannaga là chụp ảnh. Vì thế, mỗi lần muốn ghi lại một khoảnh khắc đẹp, ông đều phải gồng mình, lấy hết sức để giữ chiếc máy ảnh không bị rung.

Ông Hannaga được chẩn đoán là mắc bệnh Minamata, một căn bệnh khủng khiếp đã gây ra nỗi kinh hoàng cho cả nước Nhật Bản trong những năm cuối thập kỉ 60 đầu 70 của thế kỷ trước, đúng vào thời kì phát triển kinh tế “kì diệu” của nước này.


Bức ảnh chụp mẹ đang tắm cho con gái mắc bệnh Minamata (Ảnh của nhà báo nổi tiếng William Eugene Smith).

Bức ảnh chụp mẹ đang tắm cho con gái mắc bệnh Minamata (Ảnh của nhà báo nổi tiếng William Eugene Smith).


Bức ảnh đặc tả ánh mắt của người mẹ khi tắm cho cô con gái Tomoko Uemura, 16 tuổi, bị nhiễm độc thuỷ ngân ở Minamata từ lúc còn là bào thai. Đây là một trong những tác phẩm đầu tiên của thể loại ảnh báo chí về ô nhiễm môi trường.

Bức ảnh đặc tả ánh mắt của người mẹ khi tắm cho cô con gái Tomoko Uemura, 16 tuổi, bị nhiễm độc thuỷ ngân ở Minamata từ lúc còn là bào thai. Đây là một trong những tác phẩm đầu tiên của thể loại ảnh báo chí về ô nhiễm môi trường.

Mối họa mang tên bệnh Minamata

Minamata là tên một thành phố xinh đẹp thuộc tỉnh Kumamoto, phía nam Nhật Bản nhưng nó cũng là tên một căn bệnh xuất phát từ thành phố này.

Ngày 21-4-1956, một bé gái 5 tuổi được đưa vào bệnh viện địa phương với những triệu chứng kỳ lạ như khó đi, khó nói và co giật. 2 ngày sau, em của cô bé này cũng bị các triệu chứng tương tự.

Đến đầu tháng 5-1956, giám đốc bệnh viện báo cáo với giới chức y tế địa phương rằng đã phát hiện một căn bệnh chưa từng được biết đến. Ngay lập tức, chính quyền thành phố Minamata đã thành lập một ủy ban điều tra căn bệnh lạ này.

Đến tháng 11.1956, các nhà khoa học Trường Đại học Kumamoto phát hiện căn bệnh này là một loại nhiễm độc kim loại nặng được truyền qua các loại hải sản như cá và sò,

Đó là bệnh do nhiễm độc thủy ngân gây hủy hoại hệ thống thần kinh, chủ yếu là thần kinh trung ương.


Hình ảnh bộ não của người bị mắc bệnh Minamata.

Hình ảnh bộ não của người bị mắc bệnh Minamata.

Lúc đó, dù bị nằm trong diện tình nghi liên quan đến vụ này, Công ty hóa chất Chisso, chuyên sản xuất chất acetaldehyde từ năm 1932 phủ nhận mọi trách nhiệm về vụ việc và tiếp tục xả chất thải ra Vịnh.

Người dân địa phương vẫn tiếp tục đánh bắt và chế biến các món ăn từ những loại hải sản nhiễm độc đó trong thực đơn hằng ngày.

Năm 1965, một vụ nhiễm độc trên diện rộng ở tỉnh Nigata, trên đảo Honshu, cách Kumamoto khoảng 1.000 km cũng xảy ra tương tự như ở Minamata và thủ phạm tình nghi cũng là chất thải chứa thủy ngân của một công ty khai khoáng trên địa bàn.

Đến năm 1968, các chuyên gia mới xác định được bệnh Minamata do metyl thủy ngân gây ra. Hợp chất độc hại này do Công ty Chisso ở Minamata và Công ty Showa Denko ở Niigata tạo ra trong quá trình sản xuất acetaldehyde.

Nhà máy của hai công ty này đã xả chất thải không qua xử lý ra sông. Thông qua chuỗi thức ăn, độc chất được tích tụ trong cá và sò và truyền sang cư dân địa phương.

Năm 2001, có khoảng 1.700 trong số 2.200 người bị chết vì bị ảnh hưởng bởi độc chất từ nhà máy hóa chất ở miền Nam Nhật Bản, là do bị ngộ độc vì ăn cá ở địa phương.

Hậu quả kinh hoàng của bệnh Minamata

Bệnh Minamata để lại nhiều hậu quả kinh hoàng tùy theo mức độ nhiễm độc.

Những người bệnh nặng thường rú lên vì đau đớn, thường xuyên co giật và bị liệt. Một số bệnh nhân bị mù, điếc hoặc mất trí và nhiều người bị nhẹ hơn thì tay chân run, mất cảm giác, mất thăng bằng.

Phụ nữ nhiễm metyl thủy ngân khi mang thai sẽ có nguy cơ sinh con liệt não, bị điếc, bị mù hoặc đầu quá nhỏ, lớn lên thì tâm trí phát triển chậm.


Bà mẹ này khi mang thai đã ăn cá nhiễm thủy ngân.

Bà mẹ này khi mang thai đã ăn cá nhiễm thủy ngân.

Giờ đây, Vịnh Minamata đã trong sạch trở lại. Sau bao nhiêu cuộc chiến pháp lý, cuối cùng, công ty Chisso cũng đã bỏ hàng chục tỉ yên để bồi thường và chính phủ Nhật Bản cũng có nhiều động thái hỗ trợ bệnh nhân Minamata.

Tuy nhiên, sau hơn 50 năm, căn bệnh khủng khiếp này vẫn còn hành hạ biết bao nhiêu người.

Công ty Chisso đã từng góp phần phát triển thành phố Minamata và tạo công ăn việc làm cho dân địa phương nhưng hậu quả mà công ty này gây ra không gì bù đắp được.

Bài học đau xót của Thảm họa Minamata vẫn còn đó, như là minh chứng tiêu biểu nhất của việc phát triển kinh tế đưa tới những tác hại xấu về môi trường cho con người.

Shinobu Sakamoto, sinh ra đã bị tổn thương não, hiện cũng đang được chăm sóc và điều trị ở bệnh viện Minamata. Chị gái của bà, lúc 4 tuổi, cũng chết do ngộ độc thủy ngân khi ăn cá.

“Chừng nào chúng tôi còn sống, căn bệnh Minamata sẽ không bao giờ kết thúc”, Shinobu Sakamoto khẳng định.

* Tổng hợp từ nhiều nguồn

( Nguồn: google)

Đăng bởi: Ngô Minh | 24.08.2016

TÔI VIẾT SÁCH “TƯỚNG GIÁP TRONG TÔI”

Nhân ngày sinh lần thứ 106 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ( 25/8)

Bia%20Ngo%20Minh

TÔI VIẾT SÁCH “TƯỚNG GIÁP TRONG TÔI  

 

   Ngô Minh

 

Tướng giáp trong tôi là cuốn truyện ký tôi viết riêng về Đại tướng Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, Người anh cả của Quân dội nhân dân Việt Nam, do nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành tháng 6/2013. Từ năm 1995, sau Đaị hội Nhà văn Việt Nam lần thứ V, tôi bắt đầu viết hàng chục bài về Đại tướng. Khi thì một truyện lý, ghi chép, khi thì bài thơ, hay bài giới thiệu trường ca đầu tiên về Tướng Giáp của Hoàng Bình Trọng, bài bình về hai câu thơ cách tân của nhà thơ Bút Tre :Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên / Giáp ta thắng trận Điên Biên trở về…”, hay vai trò của Đại tướng là linh hồn của Đường Hồ Chí Minh trên biển.v.v.. Tôi là người khái tính, không quen viết những cái ngoài mình. Tôi chưa bao giờ làm thơ ca ngợi bất cứ một vị lãnh tụ nào ngoài Đại tướng Võ Nguyên Giáp.  Sau tết âm lịch Quý Tỵ, tôi bỗng có linh cảm Đại tướng sẽ đi xa mãi mãi không biết lúc nào, vì ông đã 103 tuổi, đại thượng thọ, vị tướng còn sống duy nhất trong 50 vị tướng thiên tài mọi thời đại của nhân loại , đã nằm Bệnh viện quân y 108 suốt mấy năm nay. Vì thế tôi đã sửa chữa, nâng cấp các bài viết, thơ, tập hợp lại thành cuốn sách Tướng Giáp trong tôi. Lúc đầu tôi lấy tên sách là Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong tôi, nhưng như thế nghe khách sáo quá. Thực tình thì tôi đã  hai lần gặp Đại tướng, đã đến thăm nhà, chụp ảnh chung với Đại tướng và đã đọc thơ cho ông nghe. Tôi coi Đại tướng như một người Chú (đại tướng thua ba tôi 8 tuổi), hơn nữa tôi là một người lính của ông , nên lấy tên sách Tướng Giáp trong tôi sẽ gần gụi, thân mật hơn. Tôi phải ấn hành cuốn sqách khi ông đang còn sống, nếu không người ta sẽ nghĩ rằng:”Người chết rồi thì nói thế nào mà chẳng được!” (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Ngô Minh | 24.08.2016

THÊM MỘT CÁCH ĐỌC NGƯỢC TRUYỆN KIỀU

THÊM MỘT CÁCH ĐỌC NGƯỢC TRUYỆN KIỀU

Trần Quốc Toàn (thực hiện)

VanVN.Net – Nhà Kiều học – thầy giáo toán Phạm Đan Quế lại có thêm một sách chuyên khảo Truyện Kiều, mang tên “Truyện Kiều đọc ngược của Cổ nhân” , khác với sách “Truyện Kiều đọc ngược” ông đã đưa tới bạn đọc từ năm 2002. Nhân việc này chúng tôi có cuộc phỏng vấn ông Phạm Đan Quế.

PV: Thưa ông, “Truyện Kiều đọc ngược” – tên một cuốn sách do ông biên soạn, chỉ là tên sách ấy, hay còn là tên một lối chơi chữ từ Truyện Kiều, kiểu như tập Kiều, đố Kiều, nhại Kiều…?

Ông Phạm Đan Quế: Chúng ta hoàn toàn không có tư liệu gì về cách mà cổ nhân đã thực hiện khi đọc ngược Truyện Kiều, từ chữ cuối tới chữ đầu. Trong cuốn “Truyện Kiều đọc ngược” (NXB Thanh niên  2002) chúng tôi đã dành 50 trang nghiên cứu vấn đề này và khẳng định, cũng có vô số bản Truyện Kiều đọc ngược đấy, nhưng chỉ là đọc theo lối tập Kiều, là lối chơi chữ theo cách lựa chọn một số câu Kiều ở những chỗ khác nhau trong 3254 câu của Truyện Kiều, những câu có thể nối vần với nhau để tạo thành bài lục bát mới, theo một chủ để nhất định nào đó. Nếu theo chủ đề đảo ngược thời gian, thì Truyện Kiều được “đọc ngược”, từ đoạn “tái hồi Kim Trọng”:

3253. Lời quê chắp nhặt dông dài,

Mua vui cũng được một vài trống canh.

3145. Nàng rằng: Phận thiếp đã đành,

Có làm chi nữa cái mình bỏ đi!

3185. Chở che đùm bọc thiếu gì,

Trăm năm danh tiết cũng vì đêm nay.

3209. Tẻ vui bởi tại lòng này,

Hay là khổ tận đến ngày cam lai?

3241. Ngẫm hay muôn sự tại Trời,

Trời kia đã bắt làm người có thân….

Theo cách này, trong tác phẩm trên, chúng tôi đã dùng lại toàn bộ 3254 câu thơ của Nguyễn Du – dùng nguyên văn – để viết lại thành một câu chuyện có trình tự thời gian đi ngược lại câu chuyện nguyên tác, như đã thực hiện một cuốn phim quay ngược (nội dung thì không có gì mâu thuẫn với nguyên bản). Khi làm sách này, chúng tôi đã cho rằng chuyện người xưa có thể đọc ngược Truyện Kiều từ cuối trở lên đầu không cần giở sách là thậm xưng và có thể chỉ là truyền thuyết hay giai thoại. Nhưng sau khi sách ra mắt được ít lâu, qua nhiều ngày đêm nghiền ngẫm, chúng tôi nhận thấy, nhận định như trên không chính xác vì còn có cách đọc ngược Truyện Kiều khác nữa, rất đơn giản, thú vị và tự nhiên hơn nhiều mà có thể các cụ ta xưa đã làm.

Ông Phạm Đan Quế

PV: Xin ông giới thiệu cách đọc ngược này!

Ông Phạm Đan Quế: Đọc ngược cách này cực kỳ đơn giản: giữ nguyên câu lục, và hoán vị 4 chữ cuối của câu bát và đọc từ dưới lên trên. Mời bạn đọc nghe thử, Truyện Kiều đọc từ 8 âm tiết cuối cùng:

3524. Mua vui cũng được trống canh một vài

3253. Lời quê góp nhặt dông dài

Chữ tâm kia với chữ tài bằng ba

3251. Thiện căn ở tại lòng ta

Cũng đừng trách lẫn đất xa, trời gần

3249. Đã mang lấy nghiệp vào thân

Chữ tài liền với một vần chữ tai

3247. Có tài mà cậy chi tài

Chữ tài chữ mệnh cả hai dồi dào

3245. Có đâu thiên vị người nào

Cho thanh cao mới thanh cao được phần

3243. Bắt phong trần phải phong trần

Trời kia đã bắt có thân làm người

3241. Ngẫm hay muôn sự tại trời

Vườn xuân một cửa muôn đời để bia….

Theo cách đọc trên, chúng tôi vừa biên soạn xong cuốn Truyện Kiều đọc ngược “của Cổ nhân” với đủ 3.254 câu. Cuốn mới này sẽ ra mắt trong quý IV-2016. Chúng tôi xin được nói qua về cuốn sách mới này. Với chữ “của Cổ nhân” trong ngoặc kép chúng tôi muốn  nhấn mạnh,  đây không phải là văn bản sưu tầm từ thư tịch cổ, mà là cuốn sách do chúng tôi biên soạn, nhưng có thể  người xưa  đã nghĩ ra và từng thực hiện. Khi đọc ngược thơ lục bát như thế này, nội dung cơ bản không thay đổi bao nhiêu, thậm chí có trường hợp đọc ngược lại thuận nghĩa hơn, và có lý hơn như câu “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”, thì ta phải hiểu là “Trời xanh quen thói đánh ghen má hồng”, đúng như câu bát đọc ngược này. Và chúng ta lại càng thấy Truyện Kiều tuyệt vời biết bao khi đọc ngược cả quyển thơ dài tới 3.254 câu mà chỉ có 17 câu bát chưa thật thuận tai (11 chỗ là do từ láy bị tách đôi và 6 chỗ do văn lý). Như trường hợp câu 0005 “Lạ gì bỉ sắc tư phong/ Những điều trông thấy đớn lòng mà đau”. Gặp trường hợp này chúng tôi mạn phép động bút đổi thành “mà lòng đớn đau”.

Từ cách đọc ngược Truyện Kiều có thể suy ra, mọi bài thơ lục bát đúng cách đều có thể đọc ngược như thế. Điều này chính là một minh chứng hùng hồn cho sự kỳ diệu của ngôn ngữ Việt và lại là một cách vinh danh tuyệt vời cho thể thơ lục bát dân tộc của chúng ta. Mong rằng sau khi quyển sách này ra đời sẽ có nhiều bạn trẻ thuộc Kiều tới mức có thể đọc ngược Truyện Kiều ở bất cứ đoạn nào nếu không phải là toàn truyện.

PV: Nhân nói tới các bạn trẻ, nói tới tuổi học sinh, xin được hỏi các thầy cô giáo dạy văn nên dùng sách này như thế nào?

Ông Phạm Đan Quế: Rất mong các thầy cô đón đọc sách này. Và tôi nghĩ, các buổi ngoại khóa môn Văn ở nhà trường  có thể tổ chức thi đọc ngược những đoạn Kiều đã học hoặc những đoạn hay khác được chọn cho thêm phần hào hứng, bởi với quyển sách này trong tay, bạn nào cũng có thể đọc ngược một đoạn Kiều dù chỉ mươi, mười lăm câu. Tất nhiên để thuộc được đoạn đọc ngược nào, ta phải hiểu và thuộc được đoạn đọc xuôi tương ứng trong Truyện Kiều trước. Chắc chắn bạn nào say mê và quyết tâm sẽ có thể đọc ngược được khá nhiều đoạn Kiều mà mình thích, rồi có thể tiến xa hơn để có thể đọc ngược toàn bộ Truyện Kiều từ cuối trở lên đầu như các cụ ta ngày xưa. Nếu đúng là cổ nhân đọc theo kiểu này thì quả là quá tuyệt vời – Một phương pháp đọc ngược đơn giản và rất dễ nhớ, dễ thuộc mà cổ nhân vì yêu mến Truyện Kiều đã nghĩ ra. Thật là một sáng tạo, thú vị không ngờ mà mọi người yêu Kiều nên biết.

PV: Xin hỏi câu cuối cùng, là nhà Kiều học, ông có ý kiến gì về việc học Kiều trong nhà trường vào dịp ngành giáo dục đang tiến hành soạn thảo bộ sách giáo khoa mới trong đó có sách văn học?

Ông Phạm Đan Quế: Hiện nay khi dạy Truyện Kiều, sách giáo khoa đã chọn sẵn một số đoạn trích giảng nên giáo viên khó thoát khỏi những ràng buộc giấy trắng mực đen như thế. Nên chăng sách giáo khoa mới, ngoài mấy bài quy định, nên cho giáo viên tự chọn một số đoạn mà mình tâm đắc rồi truyền đạt cho học sinh để bài giảng có hồn hơn, cuốn hút hơn. Truyện Kiều đặc biệt ở chỗ đoạn nào giảng cũng tìm được nhiều cái hay, nếu làm như vậy thì thày trò sẽ cùng nhau tìm ra được nhiều cái hay của Truyện Kiều mà sự áp đặt theo lối cũ chưa thấy được.

Xin cảm ơn ông!

( Nguồn: vanvn.net)

Đăng bởi: Ngô Minh | 24.08.2016

BẠO CHÚA MAO TRẠCH ĐÔNG – THƠ

BẠO CHÚA MAO TRẠCH ĐÔNG – THƠ

NHÂN 40 NĂM NGÀY MẤT CỦA BẠO CHÚA MAO TRẠCH ĐỘNG ( 9-9-1976 —9-9-2016). Tần Thủy Hoàng, Hitle, Stalin… còn phải gọi Mao bằng cụ vì mức độ gây tội ác. Ai đã bắt dân tộc Việt Nam tôn thời chủ nghĩa Maoist trong mấy chục năm qua ?

Mao

MAO TRẠCH ĐÔNG

Thơ Trần Mạnh Hảo.

Trán Người cao hơn nghìn núi sọ 
Mặt Người mênh mông hơn niềm hư vô thần linh 
Tháng chạp Hồ Nam tuyết rắc đầy lông cáo 
Sông Dương Tử ám như ma dìm chết đuối Động Đình

Người pha tư tưởng thành máu mực 
Loãng tâm hồn cháo huyết Trung Hoa 
Xã tắc đựng vừa tay nải 
Hành khất máu xương hề 
Người cái bang hề vĩ đại 
Cân hàng triệu sinh linh trên một chiếc cân ruồi

Vĩ nhân Diên An 
Đâu những đám mây ròng ròng phép lạ 
Có lời Người bàn 
Cá cũng hoá thành chim

Giang Thanh – Em – Nền Văn Nghệ mới 
Duy vật đôi mông nàng là biện chứng mù sương 
Lịch sử – con chiến mã Người phi nước đại 
Quất ngọn roi giai cấp hoá thiên đường

Cách Mạng là công cuộc bắt bướm 
Bắt sạch bướm trong giấc mơ thiên hạ 
Khinh bọn mây trắng phi lập trường, phi hiệu quả 
Con trâu điếc Lão Đam mê đàn Đông Phương Hồng 
Người xin thề với mênh mông: 
– Không đi chung đường cùng chim sẻ!

Vầng trăng Hạ Cơ điên đầu trời bể 
Thích thằng Cuội thủ dâm tư tưởng chị Hằng 
Người – bông lau đen đêm quạ trắng 
Người đếm cát Gô-Bi trong bão thốc trường thành 
Bão tuyết nuôi bạc đầu Bột Hải 
Thèm đập vỡ sọ người tìm mâu thuẫn trời xanh!

Máu Trung Hoa trắng rợn da ngựa 
Cho thuỳ dương xoã hết tóc Đường Thi 
Người mắc bệnh nghi mình là tượng 
Cả Trung Hoa lên cơn nghiền lý tưởng 
Người cầm cơn hồng vệ binh như cầm một tách trà 
Hoàng Hà đỏ đổ từ trời như bị cắt tiết

Tư duy là trò chơi chán chết 
Làm mặt trời hay hơn làm thơ 
Thử lấy máu tạo phản trò nước mắt 
Tiếc không Tần Thuỷ Hoàng toạ một ván cờ 
Buồn trời đất chỉ sinh mình Gia Cát 
Cười mẩu đại bàng cao hơn Thái Sơn

Đêm hồn Người chớp liên hồi như đạn hoả mai Thái Bình Thiên Quốc 
Đêm Hồ Nam khét lẹt tiếng mèo gào 
Phải ăn sạch giấc hoè thiên hạ 
Tuyết trái mùa làm đất mọc lông mao…

Sài Gòn 27-2-1994

T.M.H.

Đăng bởi: Ngô Minh | 24.08.2016

NHỮNG NGƯỜI LÀM GIÁO DỤC PHẢN GIÁO DỤC

 

NHỮNG NGƯỜI LÀM GIÁO DỤC PHẢN GIÁO DỤC

fb Đỗ Minh Tuấn
(Comment của Congtrung Nguyen)

Có lẽ tình báo của Trung Quốc cài cắm được trong đầu não của bộ giáo dục nên ngành đã tuyển và chọn những người làm giáo dục nhưng thực chất là phản giáo dục qua biết bao nhiêu là vụ việc từ trước đến nay,cứ định hướng loanh quanh cải tiến, cải lùi chắc chỉ nhằm mục đích phá hoại nền giáo dục là cái gốc của văn hoá dân tộc Việt Nam ? Mất cảnh giác đến nổi ngay trước hiểm họa của Trung Quốc đang ngày càng xâm lấn chủ quyền, bờ cõi tổ tiên thì chẳng những không củng cố,tăng cường môn lịch sử để hun đúc, khơi dậy,giáo dục lòng yêu nước cho giới trẻ – thế hệ chủ tương lai của đất nước thì lại muốn tích hợp lằng nhằng, rối rắm, tan hoang rồi để xoá? Có kẻ muốn rắp tâm dạy phổ cập tiếng Trung Quốc cho toàn thể học sinh.. Nhớ rằng sách giáo khoa Việt Nam trước đây từng in bậy bạ từ bỏ về chủ quyền biển đảo để bây giờ Trung Quốc đã dùng làm bằng chứng mà thấy đau đớn, căm phẫn vô cùng.

Phải chăng bọn nô tài,Hán gian đã, đang tiếp tay cho kẻ thù truyền kiếp giết hại thế hệ trẻ Việt Nam? Anh Đỗ Minh Tuấn từng đau đáu, phẫn uất : ” Có một siêu chiến lược hủy diệt nhân tính Việt đằng sau tất cả những vụ việc kiểu này. Sách giáo khoa không chỉ một lần dạy trẻ bằng những bài viết về tội ác, về cái chết, về những chuyện nhảm nhí không hề mang một chút nào dù nhỏ hàm lượng nhân văn và trí tuệ. Hãy cảnh giác! Ai đạo diễn tất cả các vụ đánh úp các thế hệ tương lai kiểu này? Chúng đặt hàng ngầm? Chúng hối lộ để lấy giấy phép cho những sản phẩm giáo dục kiểu này? Đây là một kiểu đầu độc dân tộc Việt giống như cho chất độc vào trong sữa trẻ em mà chúng ta đã biết từ nhiều năm nay. Hãy tỉnh táo ngăn chặn các mưu đồ thâm hiểm này để dân tộc Việt Nam nhân ái, tử tế và đôn hậu tiếp tục tồn tại trên trái đất khổ đau khốn kiếp này! “.

” Hiện nay người ta chán ghét học văn, học sử là vì dạy văn thì có thật sự dạy văn đâu, mà là dùng văn để dạy chính trị, chủ yếu để dạy chính trị. Sử cũng hoàn toàn như vậy “- Nhà văn Nguyên Ngọc đã nói như vậy về việc dạy và học sử. Còn ông Đinh Kim Phúc một nhà nghiên cứu lịch sử thì nói :” Người ta đã biến một bộ môn khoa học trở thành một bộ môn chính trị để tuyên truyền, để minh họa cho đường lối chính sách của nhà nước chứ không phải cho một ngành khoa học. Vấn đề dạy và học lịch sử hiện nay đã bị bóp méo. Nó được xây dựng trên một nền tảng không khoa học. Chính vì vậy nên thầy không muốn dạy mà trò thì không muốn học “..

Hậu quả đã tan nát như hôm nay, với minh chứng vài thống kê trên báo Tuổi trẻ ngày 26/7/2011 cách đây 5 năm là: Trường đại học Tôn Đức Thắng chỉ có duy nhất 1 bài được điểm 5, tất cả số bài còn lại đều dưới trung bình với tỷ lệ là 99,6%;trường đại học Đà Nẵng có 477 bài thi bị điểm 0, bài thi dưới điểm 5 là 2448 chiếm 99,6 %.. Ai ai cũng đau lòng với kết quả này nhưng có một người rất bình thản,rất ráo hoảnh một cách tàn nhẫn :” Điểm lịch sử thấp là vấn đề của thời đại “. Thật đau,khi đây không phải là phát biểu của một tuyên truyền viên của tình báo Hoa Nam mà là của người đứng đầu Bộ giáo dục.

Cách biện hộ này đúng không khi so với chỉ một vụ khủng bố mà thanh niên Pháp hừng hực thi nhau tình nguyện gia nhập quân đội còn thanh niên Việt Nam lại vô tư trước hiểm họa chủ quyền, ngư dân bị đánh đập, bắn giết..? Chưa kể không ghi cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống năm 1979, Gạc ma…Một nền giáo dục, một nền văn hoá hủy hoại niềm tin biến sự dâng hiến của anh hùng liệt sĩ thành kẻ ngu ngốc, chết để làm gì, chết cho ai? Đó là hiểm họa mất nước mà không biết lo.

Nền giáo dục cần quay lại cách giáo dục cho con trẻ việc nhân bản,khai phóng, đề cao vai trò gia đình và bỏ nhồi nhét chính trị giáo điều như quá đề cao tình yêu mù quáng vào CNXH viễn vông, không có thật như từng yêu cuồng những vĩ nhân ác ôn Stalin độc tài hay yêu cả kẻ thù của đất nước Việt Nam là đồ tể Mao Trạch Đông.

 

Đăng bởi: Ngô Minh | 24.08.2016

TRUNG QUỐC SẮP ĐỔI THỂ CHẾ?

TRUNG QUỐC SẮP ĐỔI THỂ CHẾ?

FB Đinh Văn Chinh


Văn ChinhĐinh Văn Chinh

Phó chủ tịch Quân ủy TW, Trưởng ban Kiểm tra Đảng Cộng sản Trung Quốc Vương Kỳ Sơn đã chết cách đây 3 tháng vì bệnh ung thư. Trước khi chết, Vương đã dặn Tập Cận Bình: Có trên 440 tướng lên chức vừa qua đã phải đút lót cho ông ta và những người khác. Chỉ có Lưu Nguyên (con trai Lưu Thiếu Kỳ) và Lưu Á Châu (con rể nguyên Chủ tịch nước Lý Tiên Niệm) là không hối lộ để lên tướng. Vương Kỳ Sơn đã nộp danh sách đưa tiền, danh sách nhận tiền (trung bình 500.000 USD / người) và nộp số tiền mà ông ta đã nhận. Sự vụ này đã được thông báo trong Hội nghị Bắc Đới Hà, kết thúc 14 tháng 8. Hội nghị đã có thông cáo báo chí, đại lược:
Đại hội sang năm 2017 sẽ thực hiện 20 chính sách cải tổ lớn về chính trị kinh tế văn hóa giáo dục:
1, Miễn phí y tế giáo dục toàn bộ
2, Bỏ đặc quyền đặc lợi quan chức.
3, Bỏ xe công, nhà công
4, Xóa bỏ toàn bộ các DN nhà nước xóa bỏ, tiến hành tư nhân hóa các công ty quốc doanh. Xóa bỏ triệt để hình thức nhà nước làm kinh tế.
5, Tự do báo chí, tự do ngôn luận
6, Tư pháp sẽ độc lập với hành pháp và với đảng
7, Phấn đấu tăng gấp đôi thu nhập đầu người
8, Có 7 thường vụ Bộ Chính trị nhiệm kỳ sau chỉ giữ 2 là Tập và Lý Khắc Cường
v.v…
Trong đó nói rõ, còn 5 việc chưa thể nói lúc này; trong đó có việc sẽ nói sau cuộc gặp 
gặp Tổng thống Mỹ ở Hàng Châu trong tháng 10, tháng 11.
Hội nghị Bắc Đới Hà nhận được sự đồng thuận cao; duy Trưởng ban Tuyên giáo TW Lưu Văn Sơn chống lại đường lối này.

Vũ khí Việt Nam uy hiếp lớn ở Biển Đông hơn cả chiến hạm Mỹ

Giáo sư Úc Carlyle Thayer nhận định, nếu Việt Nam triển khai hệ thống vũ khí mới sẽ là một mối đe dọa tiềm tàng lớn với các đường băng và cơ sở quân sự nước ngoài trên các đảo nhân tạo bồi đắp phi pháp tại Trường Sa. Nguy cơ từ vũ khí Việt Nam còn lớn hơn cả mối đe dọa đến từ chiến hạm Mỹ.
An Công – /Thứ Ba, ngày 23/8/2016 – 07:30
Tên lửa Extra của hải quân Việt NamTên lửa Extra của hải quân Việt Nam

Theo giáo sư Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Úc, các động thái của Việt Nam mang dấu hiệu của một phản ứng hoàn toàn tự vệ để đối phó với việc nước ngoài củng cố cơ sở hạ tầng trên các đảo nhân tạo bồi lấp, xây dựng phi pháp ở Biển Đông, trong đó có việc xây dựng nhiều nhà chứa máy bay có khả năng tiếp nhận chiến đấu cơ đa nhiệm Su-30, máy bay ném bom, máy bay tiếp tế nhiên liệu và máy bay cảnh báo sớm và điều khiển.

Chuyên gia Thayer nhận định, hành động tự vệ của Việt Nam đã phức tạp hóa kế hoạch của người láng giềng khổng lồ với tham vọng độc chiếm Biển Đông. Ba đường băng mới xây dựng trái phép trên các Đá Chữ Thập, Đá Xu Bi, Đá Vành Khăn đã trở thành mục tiêu dễ bị hệ thống tên lửa của Việt Nam gây tổn hại. Lý do là tên lửa Việt Nam là một mối đe dọa thường trực, trong lúc các chuyến tuần tra của hải quân Mỹ chỉ mang tính chất thoáng qua.

Giới quan sát cho rằng, diễn biến tình hình Biển Đông hiện nay chứng minh cho nhận định rằng các hành động của Trung Quốc đã kích động một phản ứng ngược lại, hay chính là điều mà giới phân tích an ninh gọi một chu kỳ «động lực-phản động lực».

Ông Thayer nêu rõ, tình hình ở quần đảo Trường Sa sẽ căng thẳng thêm lên nếu Trung Quốc đột ngột triển khai máy bay quân sự trên ba đường băng mà Bắc Kinh đã xây dựng phi pháp, một khi các nhà chứa máy bay được hoàn thành.

Cận Đá Vành Khăn đã bị Trung Quốc bồi lấp, xây đảo nhân tạo trái phép với đường băng, nhà chứa máy bay và các công trình quân sự ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Giáo sư Thayer đánh giá, Trung Quốc sẽ không có khả năng tuyên bố một vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông và buộc nước khác tuân thủ chừng nào nước nay chưa xây dựng đủ các bể chứa nhiên liệu, và các cơ sở bảo trì và sửa chữa rộng lớn. Tuy nhiên, Trung Quốc có thể triển khai một phi đội máy bay chiến đấu và máy bay ném bom, hoạt động xoay vòng trong thời gian ngắn, làm căng thẳng gia tăng trong khu vực. Điều này sẽ có tính cách hù dọa các nước ven biển.

Theo giới quan sát quốc tế, Việt Nam đã và đang xây dựng một chiến lược chống tiếp cận riêng ở Biển Đông dựa vào các loại vũ khí hiện đại mua của Nga và phương Tây. Không chỉ có các tên lửa đời cũ như Redut P-35 Shaddock hay Scud, Việt Nam hiện sở hữu hàng loạt các loại tên lửa tối tân như Bastion-P, Club-S, Kh-35, Extra…

Quan trọng hơn cả là Nga đã chuyển giao nhiều công nghệ cho Việt Nam, nhờ đó sản xuất hàng loạt tên lửa và tàu chiến theo giấy phép của Nga.  Nga thậm chí còn bán cho Việt Nam các tên lửa hành trình hạm đối đất tiên tiến giúp hải quân Việt Nam có thể tấn công lãnh thổ kẻ địch. Quan hệ giữa Việt Nam và Ấn Độ cũng cho phép tiếp cận loại tên lửa chống hạm Brahmos đáng sợ nhất thế giới.

Theo thông tin đã được công khai, năm 2014 Việt Nam đã mua 10 giàn phóng tên lửa dẫn đường và tên lửa đất đối đất Extra của Israel. Trong cuộc diễu binh ngày 2/5/2015 kỷ niệm 60 năm thành lập Quân chủng Hải quân Nhân dân Việt Nam tại quân cảng Cam Ranh, tỉnh Khánh Hòa, lần đầu tiên người xem được thấy một loại tên lửa đạn đạo mới trong biên chế của Quân đội Việt Nam.

Extra có thể dùng trong các cuộc tấn công chuẩn xác nhắm vào tàu chiến hay các cơ sở trên đất liền trong một bán kính từ 20 đến 150 km. Tên lửa này có độ chính xác cao, và sai số so với đích nhắm chỉ khoảng mười mét. Tên lửa có thể mang một đầu đạn thuốc nổ cực mạnh, hay nhiều quả bom nhỏ. Đầu đạn thuốc nổ có thể gây tổn hại cho một tàu chiến, hoặc tạo nên một hố lớn trên một đường băng, còn bom nhỏ có thể gây thương vong hàng loạt trong một khu vực nhất định, phá hủy máy bay nằm đưới đất, các trung tâm chỉ huy và thông tin liên lạc, và các cơ sở hậu cần và cơ sở hạ tầng giao thông vận tải.

Khẩu đội tên lửa chống hạm Bastion P của hải quân Việt Nam

Sự xuất hiện của tên lửa Israel trong biên chế của Hải quân Việt Nam đã tạo ra nhiều tranh luận về mục đích sử dụng của loại tên lửa này. Rõ ràng tên lửa không phải là loại tên lửa chống tàu mà là đạn pháo phản lực bắn loạt chống mục tiêu là binh lực và sinh lực tập trung. Đạn tên lửa Extra được đánh giá tương đương với pháo phản lực Nga Smerch BM-30.

Một điều đáng chú ý là, trong phóng sự truyền hình nói trên có cảnh các chiến sĩ Đoàn 685 lắp ráp và triển khai UAV loại Orbital 2. Đây là máy bay do hãng ADS (Israel) sản xuất. Loại máy bay này dùng để trinh sát mục tiêu và hướng dẫn hỏa lực nhắm bắn chính xác.

Tên lửa chống hạm KCT-15 Việt Nam tự chế tạo theo giấy phép của Nga

Giới quan sát hiện đang cố gắng tìm hiểu xem có phải Việt Nam triển khai các vũ khí uy lực tại Trường Sa. Cũng không phải lần đầu tiên có tin đồn đoán Việt Nam tăng cường vũ khí hiện đại ra Trường Sa (Với truyền thống hòa hiếu, Việt Nam không hề và không bao giờ chạy đua vũ trang nhưng hoàn toàn có quyền tự vệ chính đáng trước những mối đe dọa và các thách thức an ninh, cũng như sẵn sàng bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Việc triển khai vũ khí ở đâu, vào thời gian nào trên lãnh thổ của Việt Nam là điều hoàn toàn bình thường).

Ông Gregory Poling, Giám đốc Tổ chức Sáng kiến Minh bạch Hàng hải châu Á thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế Mỹ (CSIS) nhận xét: “Rõ ràng là căng thẳng đã leo thang ở Biển Đông, nhưng không phải bởi vì Việt Nam đã triển khai hay không triển khai thứ gì ra Trường Sa, mà căng thẳng leo thang là bởi vì Trung Quốc tăng cường quân sự hóa các đảo, đá và bãi cạn một cách quy mô ở khu vực Biển Đông”.

( Nguồn: Google)

Người tử tế thì không vì danh lợi của mình mà làm hại bạn bè, cho dù bạn đó chỉ là 1 con vật!

 
 
 
Cô Adelinde Cornelissen, người Hòa Lan gốc Đức, là 1 vận động viên môn cưỡi ngựa nghệ thuật rất nổi tiếng. Cô đã đoạt nhiều giải cao quý bao gồm Huy chương vàng quốc tế trong bộ môn này. Trong suốt những lần thi đấu đó, chú ngựa thân yêu Parzival của cô đã biểu diễn rất xuất sắc, chú luôn cố gắng vượt bực và đã giúp cô giành được thắng lợi.
Để chuẩn bị cho kỳ Thế Vận Hội năm nay tại Rio, cô Adelinde và chú ngựa Parzival đã khổ luyện suốt 4 năm. Ngày nào họ cũng giành ra 7-8 tiếng để tập luyện, và cô là người được dư luận tin tưởng là sẽ đoạt được huy chương vàng.
Thế nhưng ngay trước ngày thi đấu, cô Adelinde phát giác ra chú ngựa của cô bị bệnh lạ: 1 bên đầu bị sưng, mắt bị sưng và bị số . Các thú y đi theo đoàn vội chẩn bệnh, thử máu, chụp quang tuyến cho ngựa, thì phát giác chú ngựa Parzival bị nhện độc cắn, chất độc lan vào máu làm cho sưng và sốt.
Sức của 1 chú ngựa đua bình thường rất khỏe, 1 vết cắn như vậy chỉ cần uống thuốc trụ sinh, chữa trị vài ngày là hết. Nhưng ngặt cái hôm sau là ngày thi đấu, nếu chất độc chưa được trị hết, trong lúc thi đấu chạy nhảy quá nhiều có thể khiến cho chất độc dồn vào tim gây ra đột quỵ bất ngờ.
Cô Adelinde xin Ban Tổ Chức Thế Vận Hội thay đổi lịch thi, cho người khác thi trước và cô thi sau 2 ngày, nhưng không được chấp thuận.
 
Suốt đêm cô Adelinde trằn trọc đắn đo suy nghĩ không biết có nên thi không. Rút ra thì quá uổng công tập luyện suốt 4 năm và mất đi cơ hội giành huy chương vàng. Nhưng nếu thi đấu rủi chú ngựa bị độc công tâm thì sẽ không cứu được.
Sáng ra, các thú y khám lại lần nữa và cho biết chất độc đã giảm đáng kể, cô có thể thi đấu. Cô Adelinde dẫn ngựa ra sân mà trong lòng lo lắng, không yên. Thi đấu qua vòng đầu, cô Adelinde được số điểm rất cao, nhưng cô để ý thấy chú ngựa Parzival có vẻ mệt mỏi, mặc dù nó vẫn cố gắng hết sức và tuyệt đối tuân theo các mệnh lệnh của cô.
 
Bắt đầu vòng thi thứ 2 cô thấy chú ngựa thở có vẻ nặng nhọc hơn. Ngay lập tức, cô dừng ngựa, xuống xin lỗi Ban Giám Khảo, xin lỗi các cổ động viên, và vừa khóc vừa giải thích tại sao cô quyết định rút khỏi cuộc thi.
Cô nói nếu cô tiếp tục, thì Parzival sẽ phải cố gắng quá sức và mặc dù cô có thể thắng huy chương vàng nhưng chú ngựa có thể phải hy sinh. Cô không đành lòng làm như thế! Cô nói chú ngựa Parzival là bạn tốt của cô đã nhiều năm, đã giúp cô đạt đến đỉnh cao, nên cô không thể vì danh lợi của mình mà hy sinh bạn của mình, cho dù có phải hy sinh huy chương vàng, cho dù đó chỉ là 1 con súc vật.
Cô Adelinde và chú ngựa Parzival đã rời trường đua trong tiếng vỗ tay vang dội của cổ động viên và của cả Ban Giám Khảo.
 
 Nhiều người nói “Cô ấy tuy rút ra khỏi cuộc thi, nhưng đối với tôi cô ấy đã giành được huy chương còn quý giá hơn huy chương vàng, đó là huy chương của lòng nhân ái, của tình bạn giữa người và 1 chú ngựa” .
( Nguồn: Google)
Đăng bởi: Ngô Minh | 23.08.2016

104 KIỂU HỐI LỘ KHÔNG THỂ NHẬN !

 104 KIỂU HỐI LỘ KHÔNG THỂ NHẬN !

 

        Ngô Minh

                              Mình thiệt, lợi dân, DÂN gắn bó

                             Đẽo dân ,mình béo, DÂN căn hờn

                             Hờn căm, gắn bó tùy ta cả

                             Duy chữ THANH, THANH đối thế nhân 

                                    (Đặng Huy Trứ)

Đặng Huy TRứCụ Đặng Huy Trứ

Đó là bốn đề từ cho cuốn sách có một không hai trong lịch sử nước ta :TỪ THỤ YẾU QUY (không thể nhận và có thể nhận). Đặng Huy Trứ  (1825- 1874) là ông quan nổi tiếng triều Nguyễn về đức thanh liêm. Không chỉ liêm khi đương chức, về cuối đời, khi đang bệnh nặng ở Trung Quốc, ông đã dốc hết trí tuệ và sinh lực  để soạn cuốn sách  dày 650 trang  bàn về nạn hối lộ và đức thanh liêm của người làm quan, gọi là Từ thụ yếu quy , rồi tự bỏ tiền túi ra in năm 1868, mong để lại cho đời sau những điều tâm huyết: Muốn làm quan phải luôn luôn tâm niệm có 104 thứ hối lộ không thể nhận. Cuốn sách cũng đưa ra những điển tích, những tấm gương sáng của người xưa về đức thanh liêm (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Ngô Minh | 23.08.2016

Đã đến lúc cần phải đối thoại

Chu Hảo

Chu Hảo

Đấy là cuộc Đối thoại công khai giữa Ban lãnh đạo đảng cầm quyền và nhà nước với đại diện những người có ý kiến bất đồng ôn hòa, xây dựng ở trong đảng và mọi tầng lớp nhân dân ở trong và ngoài nước.

Vì chưa có điều kiện xuất hiện những tổ chức chính trị đối lập, cũng như chưa hình thành được một xã hội dân sự đủ mạnh để làm đối trọng với chính quyền, nên cuộc Đối thọai này phải do phía đảng độc quyền lãnh đạo chủ động mời gọi để tránh một cuộc xung đột không được kiểm sóat không thể không xảy ra nếu có thêm nhiều tiếng súng nữa tương tự như 9 tiếng mới phát nổ ở Yên Bái vừa qua.

Tiếng súng ở Yên Bái không phải chỉ phơi bày tình trạng tha hóa tột độ trong nội bộ đảng cầm quyền, mà còn chứng tỏ mức độ bất ổn chính trị – xã hội ở nước ta đã đến hồi nguy hiểm. Nguy hiểm cho sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng và của chế độ thì đã đành, nhưng đó không phải là mối quan ngại của những người lâu nay công khai bày tỏ ý kiến bất đồng đối với những đường lối, chủ trương, chính sách sai trái của đảng và nhà nước. Những người này, trong đó có chúng tôi, âu lo về sự an nguy của dân tộc khi xảy sự bạo loạn ngoài tầm kiểm soát.

Đã đến lúc thể chế chính trị hiện này phải được thay đổi tận gốc rễ, nhưng thay đổi bằng bạo lực là điều chúng tôi không mong muốn, vì nó lại gây ra cảnh máu cháy đầu rơi trên đất nước này. Để tìm ra lối thoát một cách hòa bình, để tránh tình trạng bạo loạn vô chính phủ, chúng tôi nhận thấy chỉ còn có cách lãnh đạo đảng và nhà nước sớm chủ động đối thoại với khối quần chúng có ý kiến bất đồng ngày càng trở nên đông đảo.

Nguyên nhân gốc rễ của mọi ý kiến bất đồng, mọi bức xúc và phẫn uất đều nắm trong những điều bất cập, phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ của Cương lĩnh Đảng Cộng sản Việt Nam và Hiến pháp nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Chừng nào hai văn kiện chính trị ấy không được thay đổi thì chừng đó con đường phát triển của đất nước ta vẫn không có lối ra. Hai văn kiện lạc hậu ấy đang gây ra điểm tắc nghẽn, tạo ra mọi bê bối trong các lĩnh vực, bóp nghẹt mọi tiềm năng và cơ hội phát triển của dân tộc ta.

Đó chính là nội dung cốt lõi của cuộc Đối thoại nói trên. Cuộc Đối thoại đã đến lúc phải đặt ra ở tầm hệ thống (để tìm ra lỗi hệ thông) như vậy thì mới đáp ứng được yêu cầu cứu nguy dân tộc ở thời điểm khắc nghiệt này. Nếu chỉ nói vòng vo theo kiểu “không thể nóng vội, phải có lộ trình”, “chỉ bàn những cái có tính khả thi”… thực chất là né tránh những điều gốc rễ cốt lõi, thì lại một lần nữa chúng ta để mất cơ hội, cơ hội lần này là do tiếng súng Yên Bái tạo ra.

Về phỉa lãnh đạo đảng và nhà nước chúng tôi kiến nghị cử người đại diện từ cấp cao nhất cùng các cơ quan chuyên trách lý luận của đảng như Hội đồng Lý luận Trung ương, Học viện Chính trị Hồ Chí Minh, Ban Tuyên giáo Trung ương. Về phía những người có ý kiến bất đồng chúng tôi đề nghị mời đại diện những người đã tham gia ký Kiến nghị của 72 nhân sĩ – trí thức về Hiến Pháp (19-1-2013) và Thư ngỏ của 61 đảng viên về Cương lĩnh (28-7- 2014).

Đối thoại sẽ là đợt sinh hoạt chính trị sâu rộng, được tổ chức công khai, trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng sự khác biệt, tuân thủ chuẩn mực học thuật, và với tinh thần bao dung.

Chúng tôi tin tưởng sâu sắc rằng kết quả của cuộc Đối thoại lịch sử này không gì khác là mở đầu một thời kỳ mới, thời kỳ tiếng nói xây dựng, khách quan và trách nhiệm của những người bất đồng chính kiến, của cả xã hội dân sự đang lớn mạnh, được lắng nghe, được thảo luận nhằm tháo gỡ điếm tắc nghẽn hiện nay, mở đường cho đất nước đi lên.

Đà Nẵng ngày 19 tháng 8 năm 2016

C. H.

( Nguồn: Google)

Đăng bởi: Ngô Minh | 23.08.2016

Chữ “Dân” trong di sản Hồ Chí Minh

Chữ “Dân” trong di sản Hồ Chí Minh

  •   BÙI ĐÌNH PHONG

Có nhiều cách hiểu và ứng xử với chữ “dân”. Chữ DÂN trong di sản Hồ Chí Minh hoàn toàn không phải theo chủ nghĩa dân túy; cũng không giống Khổng giáo. Quan điểm Hồ Chí Minh về dân thể hiện bản chất khoa học, cách mạng, nhân văn, mục đích vì dân chúng và động lực do dân chúng

Lãnh tụ từ nhân dân, sống trong lòng dân, trở về với nhân dân

Bác Hồ

Cả cuộc đời Bác cống hiến cho dân, cho nước, cho Tổ quốc chỉ với một ham muốn duy nhất, tột bậc, đó là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Sự cống hiến của Bác là cực đại, vô cùng to lớn, nhưng với bản thân mình Người không đòi hỏi gì, không có một chút gì riêng tư cho mình. Sau khi hoàn thành có nhiệm vụ nhân dân và Tổ quốc giao phó, trên ngực áo không có một tấm huân chương, Hồ Chí Minh chỉ muốn về với dân, làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc, câu cá trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì với vòng danh lợi.

Trước khi viết Di chúc, Bác về Chí Linh, Hải Dương đọc Nguyễn Trãi, lục tìm trong truyền thống dân tộc những giá trị vĩnh hằng, mà một trong những giá trị đó là DÂN: “Chở thuyền là dân, lật thuyền là dân. Lật thuyền mới biết dân như nước”. Khi viết tài liệu “Tuyệt đối bí mật”, Hồ Chí Minh nói rõ ý định của mình sau khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, sẽ đi thăm đồng bào, chiến sĩ cả nước, bầu bạn khắp năm châu. Di chúc không bàn về cái chết nhưng Người cũng ý thức rất rõ rằng “người thọ 70 xưa nay hiếm”. Và Người cũng nói đến việc qua đời, tro chia và bỏ vào ba hộp sành, mỗi miền chọn một quả đồi thoáng mát để chôn cất. Quy luật sinh, lão, bệnh, tử là không thể khác được, đúng với mọi người. Biết rõ điều đó, Hồ Chí Minh muốn rằng sau khi qua đời vẫn được trở về với dân, sống trong lòng dân.

Sinh ra từ nhân dân, lớn lên cùng nhân dân, được dân chúng chở che đùm bọc, Hồ Chí Minh hết lòng, hết sức phục vụ nhân dân. Người nói và làm theo quan điểm “từ Chủ tịch nước đến Bộ trưởng, thứ trưởng đều là đày tớ trung thành của nhân dân”. Trong giờ phút lâm chung, Người lại muốn về với dân, sống trong lòng dân. Người muốn uống một ngụm nước dừa để mang theo tình cảm của đồng bào miền Nam về nơi chín suối. Người muốn nghe một câu hò xứ Huế, nơi đầy ắp kỷ niệm tuổi trẻ. Người muốn nghe một câu hò xứ Nghệ, nơi chôn rau cắt rốn. Người muốn nghe một đôi làn quan họ trước khi về với thế giới người hiền.

Được lòng dân là có tất cả. Mất lòng dân là mất hết

Chữ DÂN là của báu trong kho tàng tư tưởng Hồ Chí Minh, bởi trước hết Người cho ta hiểu một nguyên lý giản đơn: có dân là có có tất cả. Mất dân là mất hết. Triết lý đạo Khổng, triết lý phương Tây đều nói đến dân, nhưng chỉ đến Hồ Chí Minh thì chữ DÂN mới được hiểu và dùng đúng nghĩa của từ này. Theo Người, DÂN là một ngôi lớn của văn hóa phương Đông được sánh cùng TRỜI và ĐẤT. Di sản Hồ Chí Minh cho thấy không có gì quý bằng nhân dân; không có gì mạnh bằng sức mạnh đoàn kết của nhân dân; không có gì chống lại được dân chúng; không có gì phá vỡ được bức tường đồng của dân chúng; không ai thông minh, trí tuệ, sáng tạo bằng dân chúng; không ai tốt như dân chúng; không ai hăng hái như dân chúng; không ai dũng cảm bằng dân chúng; không ai nhìn thấu bằng dân chúng; không ai nghe nhiều như dân chúng; của cải trong dân chúng; quyền lực thuộc dân chúng. Bác nói rằng: không có nhân dân thì không có Bác. Câu nói ngắn gọn, đầy đủ, chính xác. Dân chúng có một vũ khí vô địch, đó là lòng tin. Nói “có dân” hay “mất dân” là nói đến LÒNG TIN của dân. Nuôi dưỡng và giữ được lòng tin của dân, chúng ta sẽ có tất cả, sẽ thành công. Đánh mất lòng tin của dân chúng là mất tất cả, sẽ thất bại.

79 mùa xuân của Bác là bảy chín năm Người nuôi dưỡng, đắp bồi, làm việc, cống hiến bằng lòng tin của dân chúng. Bác tin dân, trọng dân, quý dân, nên dân tin Bác, yêu Bác. Di sản Hồ Chí Minh cho thấy dân sinh thành ra Đảng, đồng hành cùng Đảng; Đảng sống trong lòng dân, được dân nuôi nấng, che chở, đùm bọc. Đảng từng ngày lớn lên nhờ được uống nguồn sữa từ dân tộc. Cách mạng, kháng chiến thành công là nhờ sức mạnh và lòng tin của nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng.

Chuyện kể rằng cách mạng Tháng Tám thành công, chính quyền về tay nhân dân, nước Việt Nam mới Dân chủ Cộng hòa ra đời, Đảng ta trở thành Đảng cầm quyền. Có cán bộ cao cấp hỏi Bác có điều gì làm Bác lo ngại không? Người trả lời một cách thân tình, ngắn gọn, rõ ràng, dứt khoát: “Nhìn chung thì không có điều gì đáng lo ngại vì ta có dân, chính quyền về tay nhân dân, Đảng ta là Đảng cầm quyền. Lo nhất là các chú làm bậy, hủ hóa, tư túng, chia rẽ, kiêu ngạo, nhũng lạm, lãng phí để dân mất lòng tin. Mà mất lòng tin của dân là mất tất cả!”.

Những ngày “ngàn cân treo sợi tóc” sau Cách mạng Tháng Tám, khi kẻ thù quyết tiêu diệt cộng sản, đánh vào Việt Minh, Bác chủ trương lập Chính phủ liên hiệp, có những Bộ mà người đứng đầu không đảng phái. Người không muốn “Chính phủ của các chú đỏ quá!”. Có những ý kiến băn khoăn, lo ngại liệu những nhân sĩ trí thức yêu nước có cộng tác với Chính phủ không? Với lòng tin vững chắc vào nhân dân, Người nói “nếu chúng ta lấy lòng “chí công vô tư” mà làm việc, luôn luôn đặt lợi ích của Tổ quốc và nhân dân lên trên hết, trước hết, thì chắc chắn người ta sẽ vui vẻ nhận lời, sẵn sàng cộng tác với Việt Minh”. Diễn trình của cách mạng Việt Nam sau mùa Thu Tháng Tám năm 1945 hoàn toàn đúng như những điều tiên tri, tiên lượng của Bác.

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ. Bộ đội, dân công “khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt, máu trộn bùn non, gan không núng, chí không mòn”. Khơi nguồn sức mạnh từ dân chúng, Bác nói “người trước súng sau”. Có dân ủng hộ, giúp sức, việc khó mấy cũng làm được; không có dân ủng hộ, việc dễ mấy cũng khó hoàn thành. Bác đã nhiều lần nhắc đi nhắc lại lời của dân: “Dễ mười lần không dân cũng chịu, khó trăm lần, dân liệu cũng xong”. Kháng chiến, kiến quốc thành công là nhờ dân chúng. Đó là cuộc kháng chiến toàn dân, chiến tranh nhân dân của tất cả đàn ông, đàn bà, người già người trẻ, không phân biệt tôn giáo, đảng phái, giàu nghèo quý tiện. Đó là sự quật khởi, vùng dậy của lòng yêu nước, của tinh thần dân tộc, của ý chí “Không có gì quý hơn độc lập, tự do!” của hơn ba mươi triệu con Lạc cháu Hồng, con Rồng cháu Tiên.

Kể lại một câu chuyện thời chống Pháp để thấy bài học vô cùng sâu sắc cho hôm nay. Đó là câu chuyện về vụ án của Đại tá Trần Dụ Châu. Khi bộ đội và nhân dân đang dốc lòng, dốc sức, dốc của cho cuộc kháng chiến thì Cục trưởng Cục quân nhu, Đại tá Trần Dụ Châu lại bớt xén của bộ đội và nhân dân để phục vụ cho cuộc sống ăn chơi phè phỡn, trác táng của cá nhân. Với tội danh của Trần Dụ Châu, toà phán quyết tử hình. Trần Dụ Châu xin Chủ tịch nước xem xét, giảm án. Suy nghĩ nhiều ngày đêm, cuối cùng Bác vẫn giữ nguyên án tử hình như tòa đã quyết. Lý do Bác y án là vì “con sâu làm rầu nồi canh”; hành động của một cán bộ cao cấp như Trần Dụ Châu đã làm xói mòn lòng lòng tin của đảng viên, cán bộ, bộ đội và nhân dân vào Đảng, nếu không xử nghiêm thì ảnh hưởng rất lớn đến cuộc kháng chiến trong giai đoạn cam go, quyết liệt. Vụ việc kết thúc, Bác yêu cầu phải nói rõ trên báo chí để cho nhân dân và bè bạn quốc tế hiểu rõ Đảng ta là một Đảng cầm quyền quang minh, chính đại, vì dân vì nước, không bao giờ dung túng, bao che cho những hành động tham ô, tham nhũng, ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc.

Bài học quý giá, sâu sắc cho hôm nay chính là thái độ của Đảng và Nhà nước với cả “bầy sâu”, một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, tham nhũng, lãng phí, quan liêu, tha hóa, biến chất, “ăn không từ cái gì của dân, bán cũng không từ cái gì”, đang làm xói mòn lòng tin của nhân dân,  của đảng viên, cán bộ vào Đảng, Nhà nước và chế độ. Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng nói rõ “đất nước không có kỷ cương thì sẽ loạn”. Chúng ta phải thấm nhuần, thấu triệt lời dạy của Lênin mà Bác nhắc lại năm 1952 rằng “Không xử bắn lũ ăn của đút lót, mà xử một cách pha trò, mềm mỏng, nhẹ nhàng như vậy, đó là một điều xấu hổ cho những đảng viên cộng sản, cho những người cách mạng. Cần phải nêu những đồng chí đã ăn hối lộ ra để cho dư luận quở trách và cần phải đuổi họ ra khỏi Đảng”. Phải chặn đứng hành động của nhóm lợi ích đang tìm cách chăng lưới, bủa vậy, dàn trận theo kiểu “liên ngành” để gây khó khăn cho quyết tâm chống tham nhũng của Đảng, Chính phủ và nhân dân. Muốn vậy, cách làm tốt nhất, có hiệu quả nhất theo lời dạy của Bác và thực tiễn cách mạng là phải tiến hành đồng bộ nhiều giải pháp, trong đó biện pháp hay nhất, có hiệu quả nhất là dựa vào dân. Hồ Chí Minh dạy rằng “Đảng phải tin dân và dựa vào dân chúng để kiểm soát quyền lực. Đưa mọi vấn đề cho dân chúng thảo luận và tìm cách giải quyết. Nghị quyết gì mà dân chúng cho là không hợp thì để họ đề nghị sửa chữa. Dựa vào dân chúng mà sửa chữa cán bộ và tổ chức của ta. Phải dựa vào dân chúng, tạo nên một làn sóng gớm ghét, khinh bỉ, phỉ nhổ bọn người tham nhũng, nhóm lợi ích. Dựa vào dân chúng mà giám sát công việc của Chính phủ”.

Với bọn người tham nhũng, vô trách nhiệm, vô cảm trước đời sống của dân chúng thì rất khó và không thể nói chuyện tự phê bình và phê bình. Tham nhũng là biểu hiện của một loại giặc – giặc nội xâm. Loại giặc này nguy hiểm hơn giặc ngoại xâm vì nó không có hình thù, không có gươm súng, nhưng phá ta từ trong phá ra, là đồng minh, chỗ dựa vững chắc của giặc bên ngoài. “Diễn biến hòa bình” chỉ có thể sống được là nhờ dựa vào “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”. Vì tham nhũng là giặc nên chúng ta phải dùng những biện pháp mạnh để đối xử với giặc, biện pháp tốt nhất, hiệu quả nhất là sức mạnh của dân chúng, của lòng dân.

Chúng ta đang mắc những căn bệnh trầm kha mà không biết, đó là chỉ thấy Đảng mà không thấy dân; mọi khâu của công tác cán bộ và giám sát công việc của Chính phủ không có sự tham gia của dân chúng; nâng cao dân trí mà không nâng cao đảng trí; dân học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, còn cán bộ lãnh đạo chủ chốt, đứng đầu thì không học; chú trọng quy trình, quy hoạch mà thiếu quy chuẩn; trách nhiệm tập thể, thành tích cá nhân, có vấn đề xảy ra thì lẩn vào tập thể. Khi phát hiện ra những sai phạm, mới giải quyết ngọn mà chưa xử lý gốc; mới đụng đến cá nhân mà không thể phanh phui đường dây, hệ thống.

Vấn đề là phải dựa vào trí tuệ, lòng yêu nước, bản chất tốt đẹp của dân chúng để ngăn chặn từ đầu, từ gốc nạn tham nhũng quyền lực, bắt đầu từ khâu công tác cán bộ. Nếu chúng ta không dựa vào dân chúng mà vẫn làm đúng quy trình như cách làm hiện nay, thì dù có kiên quyết, kiên trì đến mấy; dù có quyết tâm xây dựng một Chính phủ kiến tạo, liêm chính, hành động bao nhiêu; xây dựng một Quốc hội đoàn kết, hành động, thì giỏi lắm cũng chỉ chặt được vài cái ngọn, còn gốc thì vẫn nguyên, mà gốc còn thì ngọn vẫn tiếp tục mọc ra. Ngọn là những con người phạm tội cụ thể như Trịnh Xuân Thanh, Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang. Nếu chỉ diệt con sâu đó, chặt cái ngọn đó mà không diệt gốc đẻ ra nó thì nhiều con sâu khác lại được đẻ ra. Ai cũng biết một mình Trịnh Xuân Thanh không thể làm thất thoát hơn 3 ngàn tỷ đồng, không thể tự luân chuyển (chỉ có thể tự chuyển hóa, tự chuyển biến), không thể tự có biển số xanh… Formosa là gì? Là ai? Nhà 8B Lê Trực, Hà Nội là ai? Là cái gì? Cần phải đặt ra và trả lời chính xác được những câu hỏi đại loại như vậy, rồi xử lý dứt điểm, không bao che, không vùng cấm, không sợ đụng chạm, không sợ động rừng, không sợ vỡ bình, thì may mới có hy vọng tìm ra lối thoát. Những đường dây, hệ thống tổ chức đằng sau và liên quan đến những con người và sự việc đó, đặc biệt là những người ký quyết định chính là gốc. Phải tìm cho được những cái gốc đó và phải “đào tận gốc, trốc tận rễ” thì may ra mới xoay chuyển được tình thế, lấy lại được lòng tin của dân với Đảng, mới giữ được chế độ.

Chúng ta đang quyết tâm chữa bệnh, nhưng thiếu trí tuệ, bản lĩnh và phương thức, không dựa vào dân để chữa từ gốc, chữa tận gốc nên bệnh không khỏi. Những con bệnh đang nhờn thuốc. Nhóm lợi ích và cơ chế đang tạo ra những tiền lệ xấu để bịt tất cả những con đường đi đến xóa tận gốc tham nhũng. Phải trở lại với nguyên lý của cuộc sống mà Hồ Chí Minh đã tổng kết, luôn luôn nhấn mạnh và thực thi trong thực tiễn cách mạng. Theo Người, xưa và nay, trên thế giới cũng như ở Việt Nam, có được dân chúng ủng hộ, giúp sức, việc gì cũng làm được; không được lòng dân, việc dễ mấy cũng thất bại.

Đảng, Nhà nước, những người có trách nhiệm cao nhất trong bộ máy của Đảng và Nhà nước, trong hệ thống chính trị phải lắng nghe lòng dân, nghe những tiếng nói tâm huyết của dân, của báo chí, của các nhà khoa học về các vấn đề chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, đặc biệt là những vụ việc nóng như công tác cán bộ. Bác dạy rằng “phải sáng suốt, mới khỏi bị bọn vu vơ bao vây, mà cách xa dân chúng và cán bộ tốt”. Chúng ta phải thấm sâu lời dạy của Bác “nếu dân chúng nói mười điều mà chỉ có một vài điều xây dựng, như thế vẫn là quý báu và bổ ích”.

Ba mươi năm đổi mới, hàng trăm vụ việc xấu bị phát hiện, chặn đứng đều nhờ tiếng nói tâm huyết, có trách nhiệm của dân chúng. Trên 80% vụ việc tiêu cực được phanh phui, ngăn chặn, đẩy lùi, đưa ra ánh sáng công lý là nhờ tiếng nói của nhân dân, các nhà báo, các nhà khoa học, những cán bộ, đảng viên tốt, có tâm huyết, có trách nhiệm với sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc. Trong khi đó, hầu như chưa có một trường hợp tiêu cực, tham nhũng, lãng phí nào được phát hiện từ các cuộc sinh hoạt đảng. Đây là một thực tế cần được giải mã, nghiên cứu thấu đáo để thấy sức mạnh của trí dân, lòng dân và sự hạn chế, tê liệt của không ít tổ chức đảng và tổ chức công quyền. Nghiên cứu, khám phá dưới ánh sáng tư tưởng Hồ Chí Minh để lấy lại lòng dân, củng cố niềm tin của dân vào Đảng, Nhà nước và chế độ như Đảng ta đã nhiều lần nhấn mạnh, khẳng định lại trong các nghị quyết về dân vận, về xây dựng Đảng. Đừng để dân quay lưng lại với Đảng, Chính phủ và chế độ. Nếu Đảng không tin dân, không ở trong lòng dân, không dựa chắc vào dân để đổi mới công tác tổ chức, cán bộ và sửa đổi những gì chưa phù hợp trong nghị quyết như lời dạy của Bác thì chẳng khác gì chúng ta đứng lơ lửng giữa trời, nhất định thất bại. Hồ Chí Minh chỉ rõ “dân chúng chính là những người chịu đựng cái kết quả của sự lãnh đạo của ta”. Vì vậy, nếu chúng ta quan liêu, xa dân, không hiểu dân, không học dân, không hỏi dân, nghị quyết, chính sách không xuất phát từ nguyện vọng của dân và thuận lòng dân; đóng cửa lại mà đặt kế hoạch, viết chương trình, bắt dân chúng theo; làm công tác cán bộ đúng quy trình mà không đúng tiêu chuẩn, thì về chính trị là thất bại. Chính trị thất bại tức là mất hết lòng dân./.

( Nguồn: VHNA)

Nữ đại gia mang 300 đầu heo đến chùa, dâng lễ hay là sát sinh?

Phật tử và người dân địa phương đã “sốc” khi một nữ tín chủ phải sử dụng đến 2 chiếc xe tải cỡ lớn để chở số đầu heo khổng lồ đến chùa. Nữ đại gia này chắc chưa phân biệt được đâu là sát sinh, đâu là lễ Phật

Hầu hết người đi lễ chùa thường dâng hương hoa, vàng mã, bánh kẹo để cầu sức khỏe, may mắn cho một năm. Thế nhưng, một phụ nữ Thái Lan lại “chơi trội” khi dâng hẳn 300 đầu heo lên chùa.
Cảnh tượng 300 đầu heo được xếp ngay ngắn khiến nhiều người choáng váng.
Người phụ nữ này cho biết: “Trước đây tôi làm ăn thua lỗ lại bị khách nợ đầm đìa, tôi đã đến chùa này cầu thần linh phù hộ sớm vượt qua khó khăn về tài chính. Vài năm sau, tôi không những thu hồi được các khoản nợ mà còn làm ăn phát đạt, nên năm nay đến chùa làm lễ tạ ơn”.
300 đầu heo được bày biện khá công phu.
Cảnh tượng gây “sốc” trước của ngôi chùa Thái Lan, năm 2015.
Được biết nữ tín chủ là một người buôn bán hoa quả chuyên cung cấp cho các khách sạn và các địa phương phía Nam Thái Lan.
Sau buổi lễ, những chiếc đầu heo được phân phát cho dân làng gần đó và những người quen biết.
Theo Phật giáo, con người phải biết sống chan hòa, mà muốn sống hòa ái thì phải có hiểu biết. Khi hiểu biết rõ ràng, thì sẽ buông bỏ vật chất phù phiếm và tìm hiểu ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Sự thật là dù cho ăn ngon, mặc đẹp, giàu sang đến mấy thì con người cũng sẽ chết mà không mang theo được thứ gì.
Thiết nghĩ, chúng ta phải trân quý giá trị tốt đẹp của sự sống, suy nghĩ tích cực và cảm thấy hạnh phúc. Ngoài ra, không gây đau khổ cho người chính là không tạo “nhân” gây khổ cho mình.
Hạn chế sát sinh (nhất là không nên sát sinh để cúng dường trong chùa chiền), hại vật, hại người,… chính là cách thức giúp con người sinh khởi lòng từ bi, sống chan hòa và có hiểu biết.
Đăng Hào (TH).Ảnh internet

( Nguồn: Internet)

Không chấp nhận sửa tuổi của Đảng viên để chống việc… chạy tuổi

QTXM; TÔI HOAN NGHÊNH CHỦ TRƯƠNG NÀY. GIAN LẬN TUỔI ĐÃ ĐẾN HỒI BÁO ĐỘNG,ĐÂY LÀ MỘT LOẠI THAM NHỮNG TRẮNG TRỢN. CÓ NGƯỜI ĐÃ ĐÊN TUOOI9R HƯU (60) VẪN LÀM VIỆC THÊM HÀNG CHỤC, THẬM CHÍ 15 NĂM NỮA…

Văn bản của Ban chấp hành Trung ương Đảng nêu rõ, những năm gần đây, việc sửa lại tuổi của một số cán bộ, đảng viên, nhất là vào thời điểm chuẩn bị đại hội Đảng, bầu cử Quốc hội, Hội đồng nhân dân, Uỷ ban nhân dân các cấp hoặc trước khi xem xét quy hoạch, đề bạt, bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử và khi cán bộ chuẩn bị đến tuổi nghỉ hưu… đã gây ra những khó khăn, vướng mắc, bất cập đối với các cấp uỷ, tổ chức đảng và cơ quan, đơn vị ở các cấp trong công tác cán bộ; đồng thời tạo ra dư luận không tốt trong đội ngũ cán bộ, đảng viên và nhân dân.

Để bảo đảm nguyên tắc Đảng thống nhất lãnh đạo công tác cán bộ và quản lý đội ngũ cán bộ theo quy định của Điều lệ Đảng, đồng thời phát huy vai trò tiên phong, gương mẫu của đảng viên, thực hiện lời thề khi vào Đảng và kịp thời chấn chỉnh tình trạng nêu trên, tại phiên họp ngày 16/8/2016, Ban Bí thư đã xem xét đề nghị của các cơ quan liên quan về quan điểm, chủ trương và phương án xem xét, xác định tuổi của cán bộ, đảng viên.

Trước mỗi kỳ Đại hội Đảng, bầu cử... lại có hiện tượng xin điều chỉnh, chạy tuổi lãnh đạo.
Trước mỗi kỳ Đại hội Đảng, bầu cử… lại có hiện tượng xin điều chỉnh, “chạy tuổi” lãnh đạo.

Ban Bí thư thảo luận, thống nhất quan điểm chỉ đạo, kể từ ngày 18/8/2016, không xem xét điều chỉnh tuổi của đảng viên mà thống nhất xác định tuổi của đảng viên theo tuổi khai trong hồ sơ Lý lịch đảng viên (hồ sơ gốc) khi được kết nạp vào Đảng. Đây là căn cứ, cơ sở để các cấp uỷ, tổ chức đảng có thẩm quyền xem xét khi quy hoạch, bổ nhiệm, giới thiệu cán bộ ứng cử; bố trí, sử dụng và thực hiện chế độ, chính sách đối với cán bộ là đảng viên.

Ban Bí thư giao cho Ban Tổ chức Trung ương chủ trì, phối hợp với UB Kiểm tra Trung ương và các cơ quan liên quan tiến hành rà soát, đề xuất cấp có thẩm quyền xem xét, sửa đổi, bổ sung các quy định liên quan đến việc xác định tuổi của đảng viên; đôn đốc, kiểm tra, giám sát, bảo đảm thực hiện nghiêm túc kết luận.

P.Thảo

Đăng bởi: Ngô Minh | 23.08.2016

1 tuần 3 tướng Trung Quốc tự tử

1 tuần 3 tướng Trung Quốc tự tử

TTO – Số vụ quan chức Trung Quốc tự tử lại tăng mạnh thời gian gần đây khi chiến dịch chống tham nhũng trong quân đội của Chủ tịch Tập Cận Bình đã bắt đầu đợt hai.

TướngTQ

Tướng Trần Kiệt từng được Bắc Kinh cử tới Hong Kong trong lễ bàn giao về Trung Quốc năm 1997.

South China Morning Post ngày 19-8 đưa tin tướng Trần Kiệt, một quan chức cấp cao trong Quân đội giải phóng nhân dân (PLA) Trung Quốc, đã uống thuốc ngủ tự tử hồi đầu tháng này. Tướng Trần là quan chức thứ ba tự tử trong vòng một tuần đầu tháng 8-2016.

Quan chức thứ nhất tự tử là lãnh đạo văn phòng chính trị của Bộ chỉ huy chiến trường miền nam ở Nam Kinh. Tiếp theo là hình ảnh người đứng đầu Trung tâm quản lý các doanh nghiệp hậu cần thuộc hải quân Trung Quốc nhảy lầu tự tử hôm 12-8 lan truyền khắp mạng xã hội.

Các vụ tự tử trên diễn ra sau khi quân đội mở cuộc điều tra tham nhũng đối với tướng Điền Tu Tứ, cựu chính ủy không quân Trung Quốc và cũng là ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Hồi đầu tháng 6-2016, ít nhất hai quan chức Trung Quốc cũng tự sát gồm phó bí thư tỉnh ủy Quảng Đông Lưu Tiểu Hoa và bà Tiêu Bích Ba, người đứng đầu cơ quan bảo mật khu Diêm Điền, Thâm Quyến.

Tự tử trước khi được thăng chức một ngày

“Ông Trần là một ngôi sao đang lên. Ông ấy chết chỉ một ngày trước khi được thăng chức. Ông ấy đã uống một lượng lớn thuốc ngủ vào ngày 5-8 ở khu ký túc xá một trung đoàn ở Thâm Quyến. Thật đáng tiếc” – một nguồn tin giấu tên cho biết.

Viên tướng 54 tuổi này, một trong số ít quân nhân Trung Quốc tham gia tổ chức lễ bàn giao Hong Kong về Trung Quốc năm 1997, là chính ủy một đơn vị lớn thuộc Bộ chỉ huy chiến trường miền nam của PLA.

RIA Novosti dẫn lời giới phân tích cho rằng vụ tướng Trần tự tử có thể liên quan đến chiến dịch điều tra tham nhũng trong quân đội. Tuy nhiên các nguồn tin từ Trung Quốc cho biết hiện vẫn chưa có bằng chứng chắc chắn.

“Các vụ tự tử trên là hệ quả của các cuộc điều tra mạnh mẽ gần đây nhằm vào các quan chức cấp cao như tướng Điền Tu Tứ. Nhiều quan chức đã bị phát hiện có liên hệ mật thiết với các công ty bất động sản trong cuộc truy quét gần đây đối với các dịch vụ có doanh thu của quân đội” – một nhà phân tích quân sự tại Hong Kong nhận định, nhắc đến tuyên bố của PLA hồi tháng 3-2016 yêu cầu các đơn vị quân đội và cảnh sát phải chấm dứt các dịch vụ thu tiền trong vòng 3 năm.

Các nhà kho và doanh trại sẽ không còn được phép cho thuê. Trước đó, việc thiếu kiểm tra và quản lý sát sao đã khiến nhiều cán bộ quân đội cấp cao thông đồng với các công ty bất động sản để nhận những khoản tiền khổng lồ trong bối cảnh thị trường 
bất động sản tăng vọt.

Chết là hết

Từ lâu việc các quan chức Trung Quốc bị cáo buộc tham nhũng tự tử đã được hiểu là một hành động nhằm bảo vệ gia đình và tài sản bởi các vụ điều tra thường bị khép lại sau đó.

Theo các luật sư Trung Quốc, nhiều quan chức chọn con đường tự sát trước khi bị Ủy ban kỷ luật trung ương (CCDI) thẩm vấn để tránh chịu những nỗi đau “hơn cả cái chết”.

“Đối với những người bị buộc tội hay thậm chí chỉ bị nghi ngờ tham nhũng, tự tử là một cách tốt để bảo vệ gia đình, bạn bè và các đồng nghiệp khỏi sự thẩm vấn” – một quan chức giấu tên nói.

Theo South China Morning Post, luật Trung Quốc quy định tòa án, thay vì CCDI, là cơ quan duy nhất được quyền phán quyết một viên chức bị tình nghi có phạm tội hay không. Nếu viên chức này chết trước khi xét xử, việc truy tố sẽ bị hủy ngay lập tức.

“Khi nghi phạm được xác định đã chết, cơ quan công tố sẽ hủy bỏ việc điều tra trách nhiệm hình sự của người đó, đóng hồ sơ hoặc hủy bỏ xét xử” – tờ này trích luật hình sự của Trung Quốc.

Hàng trăm quan chức bị bắt

Bộ Công an Trung Quốc ngày 18-8 cho biết đã bắt giữ hơn 400 quan chức tham nhũng lẩn trốn ở nước ngoài kể từ khi khởi động chiến dịch Săn cáo 2016 vào tháng 5-2016.

Cụ thể, 272 quan chức bị bắt ở nước ngoài và 137 quan chức chấp nhận tự trở về nước, theo Tân Hoa xã. Trong số đó có 38 người bị cáo buộc phạm tội liên quan đến trách nhiệm và 14 người phạm tội buôn lậu. Hàng chục người đã lẩn trốn hơn 5 năm, thậm chí 10 năm.

Trong chiến dịch năm nay, Bộ Công an Trung Quốc đã tung ra 33 nhóm truy bắt “cáo” ở 61 quốc gia trên thế giới như Madagascar, Thái Lan, Peru, Philippines, Ecuador, Hàn Quốc, Campuchia, Tây Ban Nha… Năm ngoái, chiến dịch đã tóm hơn 850 quan chức 
đào thoát ở nước ngoài.

“Chết bất thường”

Từ bảy quan chức tự tử năm 2013, thời điểm ông Tập Cận Bình tung ra chiến dịch diệt tham nhũng, số quan chức “chết bất thường” trong ba năm qua đã vượt 120 người.

Đến nay đã có tổng cộng 40 quan chức PLA bị truy tố trong các cuộc điều tra, trong đó có Quách Bá Hùng và Từ Tài Hậu là nhân vật từng có vị trí lớn thứ hai và thứ ba trong quân đội.

Chuyên gia quân sự Antony Wong Dong của Macau cho rằng đợt truy quét lần này là nhằm triệt tiêu tận gốc sức ảnh hưởng của ông Quách và ông Từ.

Bằng chứng là đầu tháng này có tin hai cựu thành viên Quân ủy trung ương là tướng Lý Kế Nại – nguyên chủ nhiệm Tổng cục Chính trị và thượng tướng Liêu Tích Long – nguyên chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần – cùng các sĩ quan thân cận cũng bị điều tra.

TRẦN PHƯƠNG

 

Vụ thảm sát Yên Báy và lời nói độc của một bác nông dân…

Luu Trọng Văn

NM, Nguyễn Quang Hà, Lưu Trọng VĂn, Mai Văn Hoan
Lưu Trọng VĂnrọng Ninh, Trọng Hải, Trọng Văn, Ý Nhi bên chân dung cha bằng tượng gốm. Ảnh: Nguyễn Đình Toán

(Rút từ facebook của Lưu Trọng Văn)

Cha gã kể, thời học Quốc học Huế, cha gã và nhà văn Hoài Thanh đã kéo nhau ra bờ Sông Hương để cùng khóc khi nghe tin Nguyễn Thái Học và các đồng chí đảng viên Quốc dân đảng của ông bị bắn chết, cuộc Khởi nghĩa Yên Báy bị dìm trong biển máu.

Cha gã và thế hệ của ông không gọi “Yên Bái” mà “Yên Báy”.

Gã từng đến mộ của nhà yêu nước, yêu dân Nguyễn Thái Học nghiêng mình trước câu nói bất hủ của ông trước khi chết: Không thành công cũng thành Nhân.

Yên Báy, nơi sông Hồng chảy qua mùa này cuồn cuộn, ngầu đỏ, 8 tiếng súng vang lên, ba đảng viên Cộng sản gục ngã.

Chả biết có ai trong họ có thành Nhân không?

***

Mấy ngày mưa bão vừa rồi gã lang thang cùng những người nông dân ở Lâm Đồng tìm cách cứu đất khỏi chết vì “kính thưa tất cả các đồng chí… chất độc hóa học” gã ngạc nhiên khi đẩu đâu cũng nghe các bác nông dân bàn tán vụ thảm sát ở Yên Báy. Đến nỗi nghe hoài, đưa đẩy chuyện này hoài một lão nông gốc Huế bực mình nói: Chuyện đất mình chết, chuyện chính nông dân mình chết không lo cứ lo chuyện mấy ông lãnh đạo chết đâu đâu!

Nghe lão nông nói, mọi người im thin thít. Nhưng rồi gã thấy một bác chuyên trồng bắp cải vỗ đít cái phạch nói: Thế cụ nghĩ là chuyện mấy ổng trên đó bắn nhau chết không liên quan tới đất của mình , không liên quan đến nông dân mình đang bị chất độc giết chết à? Liên quan đó! Liên quan lắm đó!

***

Hơn mươi ngày nay gã chả viết gì rồi. Nghe câu nói của bác trồng bắp cải gã ngẫm, gã nghĩ, nông dân mình coi vậy mà nói… “độc” thật, gã xin chép lại vậy.

(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: Ngô Minh | 22.08.2016

Lá cờ Tổ quốc

Lá cờ Tổ quốc

(Viết nhân kỷ niệm 71 năm Cách mạng Tháng Tám)

Tương Lai

Tương Lai

Lâu lắm mới có được một xúc động trào nước mắt nhìn lá cờ Tổ quốc được kéo lên cùng với âm vang của bài Quốc ca khi vận động viên Hoàng Xuân Vinh lên bục nhận huy chương vàng trong ngày đầu tiên của Thế vận hội Olimpic tại Rio. Chen vào đây một chút gì đó có hơi hướng “AQ” thoáng gợn lên trong đầu khi nhìn thấy lá cờ Trung Quốc áp sát lá cờ đỏ sao vàng nhưng dưới một bậc. (Có được thành tích này cũng chính là vì người vận động viên bắn súng tài danh này đã “thoát Trung” theo quyết định của huấn luyện viên Nguyễn Thị Nhung, chấm dứt việc đi tập huấn tại Trung Quốc của tuyển bắn súng Việt Nam vì không thu được lợi ích gì sau cả một thời gian dài). Cũng là “oan nghiệt chi đây”!

Tôi tin chắc rằng bạn bè tôi và nói rộng ra, nhiều, rất nhiều những người Việt Nam bình thường cũng có những xúc động tương tự. Nhưng rồi xúc cảm vừa trào dâng bỗng hụt hẫng khi nghĩ về một nghịch lý oái oăm: cũng lá cờ đỏ sao vàng này lại đã từng được phất lên trong những cuộc phản biểu tình chống Trung Quốc xâm lược của những năm tháng nhiễu nhương với 16 chữ vàng oan nghiệt.

Thì đấy, lá cờ Tổ quốc được quấn chặt quanh người chiến sĩ Gạc Ma quyết tử vì chủ quyền đất nước thiêng liêng và rồi cũng trong lễ tưởng niệm anh linh những người đã chết vì quyết bảo vệ lá cờ, biểu tượng của chủ quyền đất nước trước họng súng bọn xâm lược, cũng chính cũng lá cờ ấy lại hiện ra trong những giằng xé quyết liệt giữa những người yêu nước và thế lực cầm quyền hèn với giặc, ác với dân.

Vẫn còn đó hình ảnh Lê Thân, cựu tù chính trị Côn Đảo, quyết liệt ngăn chặn hành động láo xược của một thanh niên vác lá cờ đỏ sao vàng xông lên nhằm phá rối không cho Huỳnh Tấn Mẫm phát biểu trong ngày mít tinh và tuần hành tưởng niệm đồng bào chiến sĩ đã hy sinh và lên án Trung Quốc tàn ác và xảo quyệt trước thềm Nhà hát Thành phố Sài Gòn.

Anh chàng rô bốt đáng thương đã thẹn thùng cuốn lá cờ, lủi vội vào đám đông, một đám đông vừa phất cờ đỏ sao vàng vừa gào lên câu hát “như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” để át đi tiếng nói của Huỳnh Tấn Mẫm sau khi đã đoạt lại được micro từ tay viên “luật sư rô bốt” được điều khiển từ xa nhằm thực hiện kịch bản lật lọng cướp diễn đàn!

Lá cờ ngôi sao vàng trên nền màu đỏ trong tay đám rô bốt đáng thương và nhục nhã này oái oăm thay, cũng là ngôi sao ấy trên cái nền ấy của lá cờ vừa được kéo lên chào mừng xạ thủ Hoàng Xuân Vinh tại Thế vận hội Rio, người “đã đem vinh quang về cho Tổ Quốc” như anh nói.

Từ Hà Nội, Đại, cựu chiến binh, gọi cho tôi: “Vừa chăm chú theo dõi hình ảnh Hoàng Xuân Vinh trên bục nhận huy chương dưới lá cờ Tổ quốc tại Thế vận hội Rio nhưng rồi bỗng hẫng hụt, cụt hứng khi nghe anh ta “ơn đảng ơn nhà nước” trong câu trả lời phóng viên! Liệu cậu ta có nói thật lòng mình không hở chú?”.

Có thể không mà cũng có thể là có. Tôi trả lời. “Nhưng dù có hay không thì cũng vậy mà thôi! Cứ cho là 50/50 đi, thì cái phần 50 “có” càng đáng sợ hơn. Đáng sợ ở chỗ nó đã trở thành một lời nói cửa miệng theo thói quen. Một thói quen được hình thành bởi nhiều áp lực rồi trở thành một tập quán. Từ sự đối phó trở thành thành sự cam chịu rồi chai lì trước những dối trá, bịp bợm lừa mị, dẫn đến tự triệt tiêu sức đề kháng trước cái xấu, cái ác.

Dần dà, lộng giả thành chân, người ta quen dần với sự dối trá. Dối trá từ cái lớn nhất được nhồi nhét vào não trạng, và rồi cái lớn nhất đó trở thành nguyên nhân biện hộ cho những dối trá khác đang ngập tràn trong đời sống. Dối trả trầm tích lại trong kết cấu hạ tầng tâm lý xã hội, chi phối mọi hoạt động, hành vi và suy nghĩ của con người. Đất nước đang đối diện với thảm họa ấy”. Vấn đề đặt ra cho chúng ta chính là vì sao có thảm họa đó, đúng hơn, thảm họa đó có tự bao giờ?

Phải chăng thảm họa đó bắt đầu từ việc đặt ý thức hệ lên trên tổ quốc?

Nhằm cứu vãn sự cáo chung của cái ý thức hệ xã hội chủ nghĩa đã phơi bày sự ruỗng nát với sự sụp đổ của cả hệ thống, những đầu óc thiển cận bị cầm tù trong niềm tin mù quáng bất chấp thảm trạng của đất nước đã vội vã chui đầu vào cái thòng lọng của Bắc Kinh với hy vọng giữ được cái ghế quyền lực. Những giằng xé đau đớn và quyết liệt lá cờ đỏ sao vàng trong buổi nhiễu nhương tủi nhục này rồi sẽ sao đây giữa cái thời lộng giả thành chân? Mà sự giằng xé đáng sợ nhất là phải làm sao để làm quang quẻ bớt đi đám mây đen đang trùm lấp cái môi trường dối trá lộng giả thành chân này để chặn lại quá trình đẩy tới sự băng hoại nền tảng văn hóa, đạo lý xã hội, tha hóa con người Việt Nam.

Liệu lá cờ Tổ Quốc từ Thế vận hội Rio được kéo lên vì chiếc Huy chương vàng của Hoàng Xuân Vinh để mang về “niềm vinh quang cho Tổ quốc” như người vận động viên ấy nói có chung một biểu tượng “thiêng liêng” với lá cờ dùng làm vật cản phản biểu tình chống Trung Quốc xâm lược của bọn “dư luận viên” dưới tượng đài các chiến sĩ quyết tử ở Hà Nội và trên thềm Nhà hát Thành phố tại Sài Gòn?

Vậy thì lá cờ đã bị lũ rô bốt được điều khiển từ xa vung lên kèm theo câu hát “như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” hòa cùng giai điệu “tình bằng có cái trống cơm” và “một bầy tang tình con xít” trong không khí thiêng liêng tưởng niệm những người đã ngã xuống vì Tổ quốc là biểu tượng của cái gì đây?

Viết những dòng này trong ngày kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám trong nỗi đau giằng xé. Đâu phải chỉ là sự giằng xé trong chuyện giành giật lá cờ, trả về cho nó biểu tượng thiêng liêng vốn có của nó, mà còn là sự giằng xé trong tim óc về một lý tưởng bị vấy bẩn, bị phản bội.

Ngày 19.8.2016

T. L.

« Newer Posts - Older Posts »

Danh mục